Nhưng ta dù sao cũng là Đích trưởng công chúa, tâm phúc bên cạnh chỉ cần hỏi thăm một chút là biết Thẩm Nghiên Chi đang ở đâu. Theo hướng chỉ dẫn, ta đi đến một hòn giả sơn trong Ngự hoa viên.

Quả nhiên, ta đã thấy Thẩm Nghiên Chi ở đó. Ngoài hắn ra, còn có một thiếu nữ dung mạo kiều diễm đang e thẹn nhìn hắn: “Nghiên Chi ca ca, huynh… huynh nói thật sao? Công chúa điện hạ thật sự sẽ đồng ý cho muội cũng gả cho huynh ư?”

Thẩm Nghiên Chi gật đầu: “Yên tâm, sau hôm nay, thanh danh của nàng ta chắc chắn sẽ bị hủy hoại.”

“Đến lúc đó, dù nàng ta có là công chúa, không đồng ý cũng phải đồng ý.”

“Chỉ là thân phận của nàng ta dù sao cũng ở đó, đành phải ủy khuất nàng làm thiếp vậy.”

Thiếu nữ lập tức lắc đầu: “Chỉ cần được ở bên Nghiên Chi ca ca, Ngọc Lan không hề ủy khuất.”

Chứng kiến cảnh này, sắc mặt ta hoàn toàn lạnh đi. Thẩm Nghiên Chi vậy mà lại thật sự có người trong lòng.

Dòng chữ trước mắt lại hiện lên:

[Chết tiệt, sao tiểu công chúa lại theo tới đây?]

[Tuyệt vời, tiểu công chúa biết Thẩm Nghiên Chi có người trong lòng rồi, âm mưu của thằng khốn này e là không thành được đâu.]

[Không biết nàng ấy có còn đeo cây trâm ngọc của Thẩm Nghiên Chi không nhỉ.]

[Chắc là có chứ, dù sao nàng ấy cũng thích Thẩm Nghiên Chi đến thế mà.]

[Hy vọng tiểu công chúa đừng lụy tình.]

Lụy tình ư? Sẽ không có chuyện đó.

Ta là Đích trưởng công chúa Đại Chu, Tạ Gia Lạc, được Phụ hoàng và huynh trưởng yêu thương chiều chuộng, tuyệt đối không hèn mọn đến mức phải ủy khuất bản thân đi bới tìm đường trong đống rác rưởi.

Rời khỏi Ngự hoa viên, ta quay sang nhìn Triêu Lộ, người hầu cận bên cạnh đã tức giận đến mức chỉ muốn xông lên xé xác ả ta.

Ta hỏi: “Ngươi có biết ả ta không?”

Triêu Lộ hiển nhiên là biết, lập tức đáp: “Là cửu nữ nhi của Diêu đại nhân ở Quốc Tử Giám.”

Nghe đến “cửu nữ nhi”, ta thoáng kinh ngạc: “Sao lại đông con thế?”

Triêu Lộ gật đầu: “Diêu đại nhân phong lưu, trong phủ có vô số cơ thiếp.”

“Vị Diêu cô nương này tên là Diêu Ngọc Lan, là cửu cô nương, con của một thứ thiếp trong phủ.”

“Chỉ là không biết đã quen biết Thẩm tiểu thế tử từ khi nào.”

“Điện hạ, nô tỳ sẽ đi điều tra ngay.”

Ta khẽ gật đầu. Thấy giờ cử hành lễ cập kê cũng sắp đến, ta đang định về tắm gội thay đồ để đến yến tiệc thì không ngờ lại chạm mặt Diêu Ngọc Lan vừa gặp lúc nãy.

5

Lúc này ả chỉ có một mình. Thấy ta, ả tiến đến hành lễ.

“Thần nữ Diêu Ngọc Lan, tham kiến công chúa điện hạ.”

Ta nhướn mày: “Miễn lễ.”

Diêu Ngọc Lan không đứng dậy, mà ngẩng đầu nhìn ta với vẻ đáng thương tội nghiệp: “Công chúa điện hạ, thần nữ biết người đã thấy hết rồi.”

“Thần nữ không muốn giấu giếm người, thần nữ và Nghiên Chi ca ca lưỡng tình tương duyệt, xin công chúa điện hạ hãy tác thành.”

Ta bật cười. Hóa ra là đến để khiêu khích.

Ta tiến lên một bước, bóp lấy cằm ả, hỏi: “Ồ, vậy ngươi nói xem, muốn bổn cung tác thành thế nào?”

Trong mắt Diêu Ngọc Lan rõ ràng ánh lên vài phần hoảng loạn và sợ hãi, nhưng chỉ trong thoáng chốc, một tia toan tính đã lướt qua.

Ta còn chưa kịp phản ứng, ả ta đã nhảy về phía hồ nước bên cạnh.

Bóng dáng Thẩm Nghiên Chi xuất hiện kịp thời, ôm chầm lấy ả, tránh cho ả rơi xuống hồ. Sau đó, không cần hỏi trắng đen phải trái, hắn quay sang ta quát lớn.

“Công chúa điện hạ, hôm nay là lễ cập kê của người, sao có thể ngang ngược bắt nạt người khác như vậy?”

Diêu Ngọc Lan run rẩy quỳ xuống trước mặt ta: “Công chúa điện hạ thứ tội.”

“Thần nữ, thần nữ đáng chết, thần nữ không nên xuất hiện trước mặt điện hạ, làm người không vui.”

Thấy cảnh này, ta cười lạnh một tiếng. Trò mèo gì đây? Cái thủ đoạn này, ta từ lúc còn bé đã thấy qua rồi, sao có thể coi là thật được?

Huống hồ, Thái tử ca ca đã nói, ta là công chúa của trời, ai dám toan tính với ta, cứ thẳng tay đáp trả là được.

Vì vậy, ngay trước mặt Thẩm Nghiên Chi, ta nhấc chân lên đạp một phát, thẳng thừng đá ả ta xuống hồ.

Thẩm Nghiên Chi trừng lớn mắt: “Tạ Gia Lạc, ngươi đang làm gì vậy?”

Ta bình thản đáp: “Chẳng phải Thẩm tiểu hầu gia nói bổn cung ngang ngược, bắt nạt người khác sao?”

“Thấy chưa, bổn cung đang làm theo ý muốn của ngươi đó.”

Những dòng chữ kia hiển nhiên rất thích tình tiết này:

[Chết tiệt, đây mới là uy nghiêm của một công chúa hoàng gia. Thứ nữ này thật đúng là gan to bằng trời, dám toan tính với tiểu công chúa.]

“Thẩm Nghiên Chi cũng như bị mù vậy.”

“Tiểu công chúa muốn bắt nạt ai thì cứ bắt nạt ngay trước mặt hắn thôi.”

“Nói cho cùng, vẫn là sự khác biệt giữa yêu và không yêu.”

Đúng vậy, nói cho cùng, vẫn là sự khác biệt giữa yêu và không yêu. Thẩm Nghiên Chi dù không yêu ta, nhưng không nên toan tính với ta.

Ta quay đầu rời đi. Thẩm Nghiên Chi thấy ta không vui, còn muốn đuổi theo, nhưng lại lo lắng cho Diêu Ngọc Lan, cuối cùng đành dừng bước.

Trong lòng ta thất vọng, lúc thay y phục, ta nhìn cây trâm ngọc mà Thẩm Nghiên Chi tặng, nghĩ đến lời của những dòng chữ kia, mắt ta loé lên một ý.

Ta ra lệnh cho người tìm một cây trâm ngọc tương tự để cài lên tóc.

Sau đó, ta đi tìm Diêu Ngọc Lan.

Bị bổn cung đạp cho một cước, Diêu Ngọc Lan đã ngoan ngoãn hơn nhiều. Vừa thấy ta, ả đã theo bản năng lùi lại hai bước.

“Điện… điện hạ…”

Ta mỉm cười: “Đừng sợ.”

“Bổn cung quay về đã suy nghĩ kỹ rồi, thấy ngươi nói cũng có lý. Ngươi và Thẩm Nghiên Chi đã lưỡng tình tương duyệt, bổn cung cũng không nên phá hỏng một mối nhân duyên tốt đẹp.”

6

Ta lấy ra cây trâm ngọc của Thẩm Nghiên Chi đưa cho ả, nói: “Thẩm Nghiên Chi nói đây là món quà cập kê hắn tự tay điêu khắc tặng bổn cung. Hôm nay, bổn cung xem như đã thừa nhận ngươi là người của Thẩm Nghiên Chi.”

“Đặc biệt tặng vật này cho ngươi. Hôm nay ngươi hãy đeo nó lên cho thật đẹp, bổn cung sẽ bỏ qua chuyện cũ.”

“Nếu không, bổn cung sẽ phải hoài nghi tình cảm của ngươi và Thẩm Nghiên Chi đấy.”

Nghe vậy, Diêu Ngọc Lan lập tức ngoan ngoãn cài trâm lên. Xem ra ả thật sự không biết âm mưu của Thẩm Nghiên Chi.

Ta vô cùng hài lòng.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!