05.

Tiêu Ngọc Từ sắc mặt phức tạp mà nhìn ta, chắc hẳn là không ngờ đến vậy mà ta thật sự thà chịu hình phạt kẹp tay chặt ngón cũng phải hòa ly.

Kỷ phụ nói: “Đều là lão phu không biết dạy dỗ, nên mới nữ nhi phạm lỗi tày trời như vậy, nữ nhi này sẽ giao cho Ứng vương xử lý, muốn chém muốn giết Kỷ gia đều không nói một lời!”

Tiêu Ngọc Từ thờ ơ đáp: “Lỗi của một mình nàng ta không thể trách Kỷ gia, đưa Ứng vương phi về phủ.”

Ta lấy thư hòa ly ra: “Ta và ngươi đã hòa ly, giấy trắng mực đen viết rất rõ ràng, ta và ngươi đã không còn quan hệ gì nữa!”

“Bổn vương không nhận.”

“Vương gia đã lớn đến mức luật pháp do thánh tổ hoàng đế đặt ra cũng không nhận sao?”

Tiêu Ngọc Từ hừ lạnh một tiếng đang định nói chuyện: “Bây giờ nàng nhận sai, bổn vương còn có thể không nhắc chuyện cũ vẫn xem nàng là Ứng vương phi.”

Ta còn chưa kịp mở miệng, Tống Thi Vân đứng bên cạnh đột nhiên chạy đến trước mặt ta:

“Chẳng lẽ tỷ tỷ là tức giận vì muội muội và vương gia tiếp xúc quá thân mật nên mới muốn hòa ly?”

Nàng ta nước mắt lưng tròng: “Đều là muội muội không tốt, nếu như vì thế mà khiến giữa tỷ tỷ và vương gia xảy ra hiềm khích mới thật sự là tội lỗi.”

Ta nói: “Chi Hà.”

Chi Hà lập tức tiến đến một chân đá nàng ta văng ra.

Tiêu Ngọc Từ và Tiêu An Sách cuối cùng cũng có phản ứng, tiến tới hai bước ôm Tống Thi Vân vào lòng: “Ả độc phụ ngươi! Lại dám động tay với Thi Vân!”

Hắn còn muốn nói gì đó.

Tống Thi Vân nắm lấy cổ áo hắn bật khóc: “Vương gia, ta … ngực ta đau quá … ta sẽ không sao chứ? Chẳng lẽ ta sắp chết rồi sao?”

“Không sao đâu Thi Vân, ta sẽ đưa nàng đi tìm đại phu.”

Tiêu Ngọc Từ bế Tống Thi Vân rời đi.

Tiêu An Sách nhìn ta một cái, lập tức đi theo họ.

Ta cười châm biếm: “Người không biết còn tưởng Tống Thi Vân mới là người của Ứng vương phủ đấy.”

Sắc mặt của bá tánh mỗi người một kiểu, dù là ai cũng có thể nhìn ra thái độ của Ứng vương đối xử với ta và Tống Thi Vân có sự khác biệt to lớn.

Kỷ phụ nhìn Tiêu Ngọc Từ rời đi, tức đến bốc khói: “Người đâu, bắt nữ nhi ngỗ nghịch này về từ đường Kỷ gia tự kiểm điểm thật tốt cho ta!”

“Ta xem ai dám động đến tiểu thư của bọn ta!”

Chi Hà thấy có người đến, liền mừng ra mặt: “Trần đại ca!”

Trần Nguyên đưa một đám người đi đến trước mặt ta: “Tiểu thư, thuộc hạ đến trễ rồi.”

Kỷ phụ tức giận: “Ngươi muốn hòa ly với Ứng vương là vì tên nam nhân này sao?”

Trần Nguyên đáp: “Kỷ đại nhân không nhận ra ta sao? Hay là để ta giúp ngài nhớ lại, hai mươi bảy năm trước Kỷ đại nhân đã cưới đại tiểu thư Trần gia ta làm thiếp thất, nhưng chỉ ba năm đại tiểu thư đã…”

“Trần Nguyên!” Kỷ phụ lập tức ngắt lời hắn, “Đừng có ăn nói xằng bậy ở đây!”

Mẫu thân của ta chính là đại tiểu thư của Trần gia ở Giang Nam, tuy là thương nhân, nhưng gia tài đồ sộ.

Năm đó bị Kỷ phụ lừa dối, một lòng một dạ muốn gả cho ông ấy.

Mang theo của hồi môn một mình vào kinh gả vào Kỷ gia.

Chỉ mới ba năm liền đã qua đời.

Chỉ bỏ lại một mình ta lớn lên ở Kỷ gia.

Của hồi môn cũng bị Kỷ gia nuốt trọn.

Kỷ phụ nhìn ta một cái rồi phất áo rời đi: “Từ đây về sau Kỷ gia không còn đứa con ngỗ nghịch như ngươi nữa! Là sống hay chết cũng không liên quan gì đến Kỷ gia nữa!”

Đều đi hết rồi.

Bá tánh cũng lần lượt tản đi.

Trần Nguyên đỡ ta dậy: “Đi thôi tiểu thư, đại phu đang đợi ở trên xe ngựa.”

06.

“Đáng ghét, người người nhà nhà đều nói không có thuốc, ta thấy bọn họ là phân biệt đối xử sợ Tiêu Ngọc Từ trả thù thì có!”

Chi Hà tức giận mà cùng Trần Nguyên bước vào phòng, Trần Nguyên ra hiệu nàng ấy nhỏ tiếng một tí.

Ta đáp: “Không sao, trước hết hãy dùng tạm thuốc cũ để cầm cự một thời gian, qua vài hôm hẳn ra khỏi thành.”

“Số thuốc mua từ Giang Nam ngày mai sẽ đến kinh thành, đến lúc đó sẽ không cần nhìn sắc mặt của Tiêu Ngọc Từ nữa.”

Trần Nguyên nói, “Đợi vết thương của tiểu thư đỡ hơn một chút, chúng ta sẽ quay về Giang Nam, nơi đó khí hậu dễ chịu thích hợp để dưỡng bệnh.”

Ta gật đầu.

“Chỗ này … là Trần gia sao?”

“Ngươi là ai?”

Trần Nguyên lập tức đứng dậy phòng bị.

Người bên ngoài đáp: “Ta là quản gia của Ứng vương phủ, có lời muốn nói trực tiếp với Ứng vương phi.”

Chi Hà tức giận: “Cô nương nhà ta không có gì để nói với ngươi cả!”

Quản gia phụt cười: “Vương phi không cần gắng gượng, với thủ đoạn của vương gia nhất định người không thể gắng gượng quá ba ngày ở kinh thành, cúi đầu với vương gia nhận sai không phải là được rồi sao? Người vẫn là Ứng vương phi cao cao tại thượng.”

Ta mỉa mai mà bật cười: “Cao cao tại thượng? Ngươi cũng là người già trong Ứng vương phủ rồi, ta ở Ứng vương phủ có đãi ngộ gì, trong thuốc an thai hàng ngày bị trộn thêm những gì, thái độ của cha con Tiêu Ngọc Từ đối với ta ra sao chẳng lẽ ngươi không biết, cần gì đến khuyên ta?”

Quản gia đáp: “Tóm lại, lời nói đã truyền xong, lão nô quay về trước vậy, nếu như vương phi nghĩ thông rồi, lúc nào cũng có thể đến Ứng vương phủ tìm lão nô.”

“Đợi đã.”

Quản gia quay người muốn đi, nghe thấy tiếng của ta khóe môi vô tình cong lên: “Vậy có phải tốt không…”

Ta lấy ra thư hòa ly đã nhuốm máu cùng với danh sách của hồi môn đưa cho ông ấy: “Phiền ngươi đưa cho Tiêu Ngọc Từ, ba ngày sau ta sẽ đến lấy lại của hồi môn của ta, hi vọng đến lúc đó hắn có thể trả lại đủ.”

“Người … người! Vương phi người đây là muốn đâm đầu vào chỗ chết mà!”

Trước đây quản gia giúp ta quản lý Ứng vương phủ, biết rất rõ Ứng vương phủ bây giờ chẳng qua chỉ là cái vỏ rỗng.

Ta cười nhạt đáp: “Trên đời này không có đạo lý nào mà sau khi hòa ly nhà chồng vẫn chiếm lấy của hồi môn của con dâu không buông cả.”

07.

Ngày thứ ba, tay ta vẫn được băng bó chặt chẽ.

Thân mặc áo trắng được Chi Hà dìu đến Ứng vương phủ.

Sau lưng còn có một đám lão bách tính đông nghẹt đang đợi xem náo nhiệt.

Người giữ cửa vừa thấy ta đến, lập tức đóng chặt cửa lớn.

Ta mỉm cười, biết ngay bọn họ sẽ làm ra bộ dạng không biết gì cả rồi đóng chặt cửa lớn mà.

Lúc nói chuyện, Trần Nguyên đã kéo ghế đến cho ta ngồi xuống.

Trong tay Chi Hà cầm chiêng trống bắt đầu gõ: “Đây là chuyện gì thế này hả ông trời ơi!”

“Tiểu thư nhà ta gả vào Ứng vương phủ bảy năm tận tâm tận lực chưa từng có một ngày lơ là! Bị lão vương phi làm khó bị vương gia lạnh nhạt bị tiểu vương gia buông lời cay đắng!”

“Đến cuối cùng mới phát hiện bản thân uống thuốc tránh thai bảy năm trời! Khó khăn lắm mới hòa ly, liền thấy của hồi môn của mình vẫn bị vương phủ nuốt trọn không còn lại chút gì! Đây rốt cuộc là đã tạo nghiệt gì vậy!”

Mọi người xung quanh lần lượt trợn tròn mắt:

“Vậy mà lại cho phu nhân mình uống thuốc tránh thai suốt bảy năm! Đây có phải là chuyện con người làm không?”

“Ứng vương phủ vậy mà cũng dùng của hồi môn của nhà vợ!”

“Không phải chứ? Vương phủ lớn như vậy sao lại làm ra chuyện hạ tiện như vậy?”

Ta ngồi trên ghế ở phía sau lau nước mắt: “Nếu như các vị không tin, có thể xem xem danh sách của hôi môn của ta năm đó, giấy trắng mực đen viết rất rõ ràng, bây giờ hòa ly lại không trả lại một phần, Ứng vương phủ này chính là chốn ăn thịt người mà!”

“Đáng thương cho ta một nữ tử không nơi nương tựa…”

Bá tánh bị cảm xúc của ta làm cho cảm động họ đều chỉ trỏ Ứng vương phủ.

Không bao lâu thì cửa lớn liền mở ra.

Người đi ra là ma ma bên cạnh lão vương phi, bà ấy tươi cười: “Vương phi sao lại ngồi ở bên ngoài, lão vương phi rất nhớ người đấy mời người vào trong.”

Trần Nguyên lập tức rút kiếm ra chắn ở trước mặt ta, nụ cười trên mặt ma ma cứng lại.

Ta nói: “Ngươi còn chưa biết nhỉ? Ta đã hòa ly với vương gia các người rồi không còn là Ứng vương phi nữa, lần sau đừng có gọi nhầm nữa.”

“Nếu như lão vương phi không chịu ra đây gặp ta, vậy ta vào trong gặp bà ấy là được rồi.”

Ứng vương phủ y hệt như lúc ta rời đi.

Từng bông hoa ngọn cỏ đều do ta dày công chăm sóc.

Còn bây giờ, người ngồi bên cạnh lão vương phi đã trở thành Tống Thi Vân.

Nàng ta mặc y phục thêu chỉ vàng, trên đầu cài trâm bảo thạch, ngồi cạnh lão vương phi tươi cười rạng rỡ.

Ta tiến tới vài bước: “Thảo dân tham kiến lão vương phi.”

Bà ấy xem như không nghe thấy vẫn cứ nói chuyện với Tống Thi Vân.

Ta lại tiến thêm vài bước đi đến trước mặt lão vương phi: “Thảo dân tham kiến lão vương phi! Lão vương phi lớn tuổi rồi nên lỗ tai điếc không nghe thấy sao?”

Lão vương phi cau mày: “Kỷ Lâm Điệu! Bây giờ ngươi ngày càng không biết quy tắc rồi phải không? Không thấy còn có khách ở đây sao?”

Tống Thi Vân cười nhẹ: “Không sao đâu lão vương phi, có lẽ tỷ tỷ tâm trạng không tốt.”

Ta mỉa mai nói: “Đừng có tỷ tỷ muội muội nữa, ngươi là thiếp của Tiêu Ngọc Từ nhưng ta không phải là thê của hắn, vẫn nên tuân theo quy tắc gọi ta một tiếng Kỷ cô nương đi.”

08.

Tống Thi Vân cắn môi vô cùng đáng thương mà nhìn ta:

“Xem ra Ứng vương phi không hoan nghênh muội muội ở đây, đã làm phiền rồi, muội muội xin cáo lui.”

Nói thế liền quay người muốn đi.

“Trần Nguyên.”

Trần Nguyên lập tức rút kiếm ra cản đường đi của nàng ta.

Lão vương phi giật mình, vô cùng tức giận mà chỉ vào ta: “Ngươi dám động tay ở Ứng vương phủ?!”

Ta đáp: “Đã nói nhiều như vậy vẫn không hiểu tiếng người phải không?”

“Đầu tiên, ta và Tiêu Ngọc Từ đã hòa ly rồi, không còn quan hệ gì với Ứng vương phủ của các người cả.”

“Thứ hai, ngươi! Còn có ngươi! Đừng có ở đây ăn nói mỉa mai nhận vơ thân thích gì đó hòng có thể chiếm lấy của hồi môn của ta không trả.”

“Cuối cùng, danh sách của hồi môn ta mang đến rồi, nhanh chóng bù đủ cho ta để ta mang đi, nếu không thì dù cho làm loạn đến cả thành đều biết khiến Ứng vương phủ mất hết mặt mũi, ta cũng sẽ lấy lại của hồi môn!”

Lão vương phi làm sao nỡ số ngân lượng này, Tống Thi Vân, lau nước mắt ngồi bên cạnh, tình cảnh cứ tiếp tục căng thẳng như vậy.

Lão vương phi sắc mặt không vui: “Ai cho phép ngươi hòa ly với Ngọc Từ? Trên đời này không có đạo lý nữ tử hòa ly!”

“Ấn quan người cũng không nhận sao?”

“Ấn quan gì chứ? Ta chỉ biết xuất giá tòng phu! Cô nương đã gả đi rồi nhà mẹ không nói hưu thê gì cả thì ngươi đừng hòng thoát khỏi cái tiếng Ứng vương phi!”

“Vậy sao? Quy tắc do trẫm lập ra cũng không có tác dụng sao?”

Lúc giọng nói truyền tới ta ngơ ra, quay đầu lại chỉ thấy Tiêu Ngọc Từ cùng một người đi vào.

Người đó mặc tư phục màu vàng, mang theo chút ý cười nhàn nhạt đi đến, chính là đương kim hoàng đế Tiêu Ngọc Tu.

Tiêu Ngọc Tu nói: “Không cần đa lễ, lão vương phi vẫn không biết lễ nghĩa như vậy.”

Lão vương phi từ lỗ mũi hừ lạnh một tiếng, không tình nguyện mà đáp: “Chuyện này vẫn là chuyện nhà của lão thân…”

“Vậy sao? Kỷ cô nương cũng cảm thấy như vậy sao?”

Ta vẫn bình tĩnh: “Thảo dân đã lấy được thư hòa ly do quan phủ phê chuẩn từ lâu, không còn chút dây dưa với Ứng vương phủ.”

Tiêu Ngọc Tu nói: “Ngọc Từ cảm thấy sao?”

Sắc mặt Tiêu Ngọc Từ tái xanh, đôi môi tái nhợt, trông giống như là mắc bệnh nặng vậy.

Lúc này sắc mặt khó chịu, thờ ơ mà nhìn ta: “Tất nhiên là vậy.”

“Nếu đã như vậy, thì hãy đem của hồi môn của Kỷ cô nương trả lại đi.”

Ta kiểm tra của hồi môn xong liền rời khỏi Ứng vương phủ.

Bọn ta rời kinh thành một đường nam hạ đi thẳng về Giang Nam.

Sau đó ta liền sắp xếp năm mươi vạn lượng bạc trắng viết một lá thư cảm tạ truyền vào cung.

Đây là giao dịch giữa ta và Tiêu Ngọc Tu.

Ta thà rằng tặng cho hắn, cũng không muốn chút của hồi môn của mình bị Ứng vương phủ ngồi không ăn hết.

Càng huống hồ, báo ứng của Ứng vương phủ vẫn còn ở phía sau. 
09.

Không còn của hồi môn của ta, Ứng vương phủ chỉ còn cái vỏ rỗng giống như là một con hổ giấy vậy.

Sau khi ta đi không quá nữa tháng, Tống Thi Vân lấy cả Thanh Tuyền sơn trang làm của hồi môn gả vào đó, không bao lâu liền mang thai.

Chưa được ba tháng, lại ly kì mà sảy thai.

Ngay giây phút then chốt này, Tiêu Ngọc Từ lại bệnh nặng quấn thân bệnh không dậy nổi.

Dần dần trên tay trên mặt trên người bắt đầu mọc những vết lõm màu đen.

Tìm danh y khắp nơi cũng đều bó tay.

Tiêu An Sách và Tống Thi Vân hai người họ cũng có triệu chứng như vậy, nhưng mà nhẹ hơn rất nhiều so với Tiêu Ngọc Từ.

Đây đều là nhờ vào cái túi thơm mà ban đầu ta thêu lại cho hắn.

Bên trong có chứa bí độc của phương bắc, đeo lâu bên mình sẽ sinh ra những vết lõm màu đen, toàn thân đau đớn không xuống giường nổi.

Lâu dần sẽ ói mửa tiêu chảy, dần dần sẽ ăn không ngon miệng, ngày càng ốm yếu đến chết.

Người thân cận với hắn cũng sẽ xuất hiện những đủ loại triệu chứng.

Hôm nay trời nắng, sau khi ta quay về Trần gia liền tiếp tay sản nghiệp của Trần gia.

Cửa hiệu cũng mở đến kinh thành, chuyến này vào kinh chính là để chọn địa điểm.

Vừa vào thành liền bị tiếng vang của một nơi thu hút.

Chính là cửa của Ứng vương phủ.

Mấy chiếc xe ngựa dừng ở trước cửa, Tống thi Vân đeo khăn che mặt bước ra, sau lưng là tiếng kêu của lão vương phi và Tiêu An Sách.

“Tống Thi Vân! Hôm nay ngươi dám bước ra khỏi cửa Ứng vương phủ lão thân nhất định sẽ khiến Thanh Tuyền sơn trang của ngươi không có chỗ đứng trong kinh!”

“Mẫu thân người đừng đi đừng đi mà, người đi rồi Sách nhi phải làm sao?”

Tống Thi Vân một chân đá vào ngực của Tiêu An Sách: “Ta khinh! Ai là mẫu thân của ngươi? Nếu không phải ngươi đẩy ta xuống cầu thang! Thì ta có sảy thai không?”

“Còn có lão bà ngươi! Muốn dùng đồ tốt ăn ngon mặc đẹp, ta thật sự là mù mắt mới gả vào đây, Ứng vương phủ to như vậy căn bản không có chút ngân lượng nào!”

Lão vương phi bị chọc tức đến liên tục ho khan.

Tiêu An Sách khóc mà ôm lấy chân của Tống Thi Vân: “Vậy người cũng không cần phụ vương nữa sao? Không phải lúc trước người rất thích ông ấy sao?”

Tống Thi Vân lườm một cái: “Bệnh tật đến sắp chết rồi ai còn thích hắn chứ? Không phải hắn luôn nhắc đến muốn tìm Kỷ Lâm Điệu sao? Để hắn tự đi mà tìm.”

“Cút đi đừng có kéo ta.”

Tống Thi Vân dọn đi mọi thứ của Ứng vương phủ, lão vương phi được dìu về, liền thấy trong sân loạn hết cả lên liền trực tiếp ngất lịm đi.

Trên mặt Tiêu An Sách cũng có vài vết lõm màu đen nho nhỏ, lau nước mắt về đến vương phủ.

Ta nghiêng người hỏi Trần Nguyên: “Tiêu Ngọc Từ có phải sắp chết rồi không?”

“Chắc là sắp rồi.”

“Ngươi sắp xếp một chút, ta muốn gặp hắn một lần.”

Chi Hà tức giận nói: “Cô nương còn đến gặp hắn làm gì?”
Ta cười nhạt nói: “Người ta ghét nhất sắp chết rồi, đến để hắn xem xem ta sống tốt đến mức nào.”

Đôi mắt Chi Hà sáng lên: “Chỉ nghe thôi đã rất sảng khoái rồi hahaha.”10.

Trong căn phòng tối tăm, Tiêu Ngọc Từ khó chịu mà nằm trên giường hít thở nặng nề.

Vết thương trên người hắn hôm nay không có thoa thuốc, đau đớn khó chịu.

Đột nhiên cửa bị đẩy ra, trong bóng tối Tiêu Ngọc Từ khó khăn mà nói: “Người đâu bôi thuốc cho bổn vương! Các ngươi không muốn sống nữa rồi sao!”

Ta không trả lời.

“Câm rồi sao? Ngươi là người của viện nào? Vương phi đâu?”

Trần Nguyên đi tới bên cạnh bàn đốt nến lên trước.

Trong mơ hồ, một ánh đèn nhỏ, lộ ra mặt hoa đào.

Tiêu Ngọc Từ kinh ngạc nói: “Lâm Điệu…”

Trên mặt trên người trên tay hắn toàn là vết lõm màu đen, mái tóc trước đây bảo dưỡng rất tốt bị rụng gần hết.

Trên mặt không còn là sự lạnh lùng khiến người khác không dám lại gần nữa, thay vào đó là vô cùng tiều tụy.

Ta ngồi cạnh bàn, yên tĩnh nhìn bộ dạng này của hắn: “Dáng vẻ của ngươi bây giờ thật ghê tởm.”

Tiêu Ngọc Từ đột nhiên cảm thấy không còn chỗ nào để trốn.

Hắn kéo chăn muốn trốn đi.

Nhưng sao ta có thể buông tha cho hắn chứ.

Giọng nói của ta không ngừng truyền tới: “Chiều hôm qua Tống Thi Vân đã thu dọn đồ đạc quay về Thanh Tuyền sơn trang, lão vương phi lửa giận công tâm đã mất rồi, Tiêu An Sách chạy ra ngoài đến bây giờ vẫn chưa trở về, hạ nhân trong nhà người thì mạnh ai nấy chạy, quản gia mang tất cả số tiền còn lại chạy trốn rồi!”

Tiêu Ngọc Từ ở trong chăn run rẩy: “Bọn họ… sao bọn họ dám! Bổn vương phải giết bọn họ!”

Ta bật cười: “Ngươi? Dựa vào ngươi bây giờ sao? Ngươi còn có thể từ trên giường bò dậy không?”

Tiêu Ngọc Từ im lặng hồi lâu: “Không ngờ rằng cuối cùng chỉ có nàng còn bằng lòng quay lại thăm ta … Bao nhiều năm nay nàng tận tâm tận lực với ta, ta không nên phớt lờ nàng…”

“Nàng quay về đi Lâm Điệu, chúng ta sống thật tốt.”

Ta nói: “Ngươi đúng thật là da mặt dày, bây giờ bộ dạng ngươi như vậy còn có ai để ý tới ngươi?”

“Ngươi biết sao ngươi lại mắc bệnh không? Biết tại sao Tống Thi Vân lại sảy thai không?”

Lời vừa thốt ra, Tiêu Ngọc Từ lập tức vén chăn ra, trừng to hai mắt: “Những chuyện này … những chuyện này đều là chiêu trò của ngươi?”

“Đúng.”

“Chuyện đến nước này cũng không có gì mà không thừa nhận cả, là ta phái người đẩy Tống Thi Vân xuống cầu thang giá họa cho Tiêu An Sách khiến hai bọn họ xa cách, độc của ngươi cũng là do ta hạ lúc hòa ly.”

Tiêu Ngọc Từ kinh ngạc nói: “Tại sao ngươi lại làm như vậy? Tại sao tại sao? Chỉ vì hòa ly sao? Kỷ Lâm Điệu sao ngươi lại lòng dạ ác độc như vậy! Ả độc phụ ngươi!”

Ta đứng dậy: “Ta không hề quên bảy năm đó đã trải qua như thế nào, càng không quên đứa bé đó làm sao mà mất.”

“Ngươi còn nhớ không Tiêu Ngọc Từ? Đó là cốt nhục thân sinh của ngươi, nhưng lại bị “thuốc an thai” do chính tay ngươi bưng tới tiễn đi mất.”

“Ta có lý do của ta, tại sao ngươi không thể hiểu cho nỗi khổ tâm của ta chứ?” Tiêu Ngọc Từ cật lực giải thích.

Ta nói: “Lý do là gì? Sợ không thể nhường chỗ cho Tống Thi Vân? Sợ sau này đứa bé giành vị trí với Tiêu An Sách?”

“Phải, cũng không phải…”

“Không quan trọng nữa rồi.”

Ta nhắm mắt lại rồi mở ra: “Đều không quan trọng nữa, Tống Thi Vân một lòng muốn đuổi ta đi, Tiêu An Sách trước giờ đều là một con sói mắt trắng không thể nuôi thân, còn ngươi, mọi khổ nạn trong bảy năm nay của ta đều đến từ ngươi, nên sẽ do ngươi chôn cùng với con của ta.”
11.

Tiêu Ngọc Từ muốn nắm lấy y phục của ta, cuối cùng đến góc áo cũng không chạm tới mà ngã xuống giường.

Hắn khóc mà khẩn cầu: “Ta không thể chết! Ta không muốn chết Lâm Điệu! Nàng nhìn ta đi, ta là Ngọc Từ nàng yêu đây!”

“Đều là Tống Thi Vân nữ nhân đó lừa gạt ta, nếu không sao ta lại đối xử với nàng như vậy? Đều là lỗi của nàng ta!”

“Nàng đừng đi, Lâm Điệu! Nàng cứu ta với cứu ta với cứu ta với! Cầu xin nàng cứu ta với!”

Ta rời đi không thèm quay đầu lại.

Vứt giọng nói của Tiêu Ngọc Từ ra sau đầu.

Vui vẻ nhẹ nhõm bao trùm lấy ta.

Thấy người mình ghét rơi vào hoàn cảnh như vậy thật sự sảng khoái.

Ngẩng mặt lên liền thấy Tiêu Ngọc Tu đứng ở đối diện ta, hắn nói: “Bà chủ Kỷ, bây giờ chuyện đã giải quyết rồi không biết có thể nể mặt nói chuyện làm ăn một chút không?”

Ta cong môi cười: “Thảo dân tuân chỉ.”

Gần đây dân gian say sưa bàn tán ba chuyện.

Thứ nhất là Lão vương phi và Ứng vương của Ứng vương phủ gần như đồng thời mất mạng, tiểu vương gia không rõ tung tích, vương phi hưu phu về nhà.

Sau khi Tống Thi Vân về nhà, không bao lâu gương mặt cũng bắt đầu thối rữa.

Nửa tháng sau, ta sai người mang thuốc giải đến.

Dù sao thì cũng đừng liên lụy đến người vô tội.

Dù cho nàng ta không có vô tội như vậy.

Chuyện thứ hai chính là tin tức Trần gia ở Giang Nam được triều đình ghi danh trở thành đệ nhất hoàng thương.

Vốn dĩ Trần gia đã giàu có ngang cả một nước, cửa hiệu trải khắp hai miền nam bắc.

Bây giờ trực tiếp trở thành hoàng thương cung cấp hàng hóa cho hoàng gia.

Mọi người cũng phát hiện, ông chủ lớn của Trần gia ở Giang Nam vậy mà là một nữ tử.

Còn là một nữ tử khác họ.

Sau này lại phát hiện, người này lại là vợ trước của Ứng vương.

Càng là người dấy nên trận sóng gió lớn trong kinh.

Cô nương hòa ly với phu quân xong còn có thể sống tốt hơn cả phu quân, thì ta là người đầu tiên của triều đại này.

Chuyện thứ ba là gần đây dưới sự thương lượng của Tiêu Ngọc Tu và ta, đã thay đổi quy tắc nữ tử hòa ly của Tiêu quốc.

Miễn là nữ tử ở nhà chồng phải chịu ấm ức, thì có thể đến đại lý tự đánh trống kêu oan để hòa ly, nhưng sau khi hòa ly thì không được phục hôn nữa, nếu như đánh trống mà không có oan khuất, sẽ phạt ba mươi trượng.

Điều luật này thưởng phạt song song, tuy vẫn không bình đẳng nhưng cũng là sự nhượng bộ lớn nhất mà Tiêu Ngọc Tu có thể làm rồi.

Luật vừa ban hành, dân gian không ít tiếng tranh cãi.

Nhưng cũng có rất nhiều nữ tử đến đại lý tự đánh trống kêu oan.

Thấy bọn họ trình bày cuộc sống bi thảm và đau khổ của mình sau khi thành hôn.

Cuối cùng thành công lấy được thư hòa ly và nụ cười trên mặt.

Ta không kìm được mà cảm thán.

Thật tốt.

Thoát khỏi bể khổ rồi.
12.

Những lời đồn dân gian ngày càng dữ dội, còn ta gần đây xử lý chuyện của Trần gia ổn thỏa liền buông tay đưa theo Chi Hà đi chu du khắp núi sông.

Ta chống cằm nhìn Chi Hà: “Trước đây ngươi nói nếu như không tìm thấy nam tử mình thích thì sẽ gả cho Trần Nguyên là sao? Sao lại nghĩ như vậy?”

Chi Hà gãi đầu: “Ta nghĩ, nha hoàn phối với thị vệ không phải vừa đẹp sao? Gả cho Trần Nguyên còn không cần rời xa tiểu thư.”

Ta một bạt tai vỗ lên đầu nàng ấy: “Nói xằng bậy gì thế? Cái gì mà nha hoàn với thị vệ, không thích thì không thích, ta thấy ngươi chính là xem những thoại bản dân gian đó nhiều quá nên đầu óc sắp hư rồi.”

Chi Hà ngốc nghếch cười: “Tiểu thư nói rất phải.”

“Lần này không đưa Trần Nguyên theo chỉ có hai chúng ta, ta đưa ngươi đi xem xem non sông tươi đẹp.”

“Được!”

Xe phu đột nhiên dừng xe ngựa lại: “Tiểu thư, phía trước dường như có một tên ăn mày sắp chết rồi.”

Ta ló đầu ra: “Lấy chút lương khô và nước cho hắn đi, bây giờ thế đạo yên bình vậy mà vẫn còn có người sống lang thang như vậy.”

Nam nhân đó ngẩng đầu lên, nhìn thấy dáng vẻ của ta thoáng chốc lại cúi đầu.

Nhưng ta đã nhận ra hắn rồi.

“Đi thôi.”

Tiêu An Sách vẫn không kìm được, lên tiếng gọi ta lại: “Mẫu thân…”

Thấy xe ngựa dừng lại, hắn lấy hết dũng khí: “Mẫu thân … chuyện trước đây đều là lỗi của con, tuổi nhỏ bị lừa gạt, người … mẫu thân còn có thể tha thứ cho con không?”

Ta im lặng hồi lâu vén rèm xe ra nhìn hắn:

“Mẫu thân ngươi là một người rất dịu dàng rất có bản lĩnh, ngươi lại không học được một nửa của nàng ấy, nhưng lại học gần hết chiêu trò đó của Tiêu Ngọc Từ.”

“Ta dạy dỗ ngươi suốt bảy năm, dạy ngươi đọc sách viết chữ ngâm thơ làm phú đốt hương đánh đàn, bây giờ ngươi cũng quên sạch sẽ.”

“Tiêu An Sách, ta không hề nợ ngươi, mọi thứ của ngươi bây giờ cũng là ngươi tự làm tự chịu.”

“Đi thôi.”

Xe ngựa dần đi xa, chỉ để lại Tiêu An Sách đứng tại chỗ rơi nước mắt.

Có phải là hối hận hay không ta đã không còn để tâm tới.

Bởi vì phía trước của ta còn có con đường rộng lớn phải đi.

Nửa đời trước, ta là thứ nữ Kỷ gia, là Ứng vương phi, là tục huyền.

Nửa đời sau, ta là Kỷ Lâm Điệu đạt đến đỉnh cao của chữ thương, làm tốt đến không ai sánh bằng.

Từ đây về sau, du ngoạn núi sông, ta chỉ là Kỷ Lâm Điệu.

– Hết-

Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!