Đúng lúc ấy, một cô bé đầu tóc rối bù, quần áo lấm lem níu lấy vạt áo cô gọi “chị ơi”.

Và rồi từ đó, cô gái ấy đã quyết tâm đứng dậy, nỗ lực không ngừng để tạo dựng chỗ đứng ở thành phố, rồi sau đó… lại nhặt thêm được một đứa trẻ nữa.

Em trai tôi nghe mà khóc như mưa, thằng nhóc cao một mét tám cố rúc vào lòng mẹ gào khóc thảm thiết.

Tôi kéo phắt nó ra, ôm chầm lấy mẹ, khóc đến nghẹn thở.

Giá như đây chỉ là một câu chuyện cổ tích thì tốt biết bao.

3

Chúng tôi chuyển nhà.

Siêu thị của gia đình mở thêm chi nhánh, công việc bận rộn hơn nên mẹ quyết định chuyển thẳng sang thành phố kế bên.

Ba năm cấp ba cày cuốc cật lực, cộng thêm cái đầu cũng không đến nỗi nào, tôi đỗ vào một trường đại học có tiếng.

Tuy chẳng phải trường top đầu như 985 hay 211, nhưng tôi đã rất mãn nguyện rồi.

Lên đại học, tôi cứ ngỡ mình sẽ mãi vương vấn mối tình đầu thời áo trắng, kiểu gì cũng phải ủ dột một thời gian.

Dù sao đó cũng là chàng trai đầu tiên khiến trái tim tôi xao xuyến.

Ấy thế mà, thế giới muôn màu muôn vẻ ngoài kia lại quá đỗi hấp dẫn.

Tôi như lạc vào mê hồn trận, ngoảnh đi ngoảnh lại đã quên bẵng “ánh trăng sáng” kia từ lúc nào.

Tôi quen Ôn Liễm trong một buổi tụ tập do một đàn chị giới thiệu.

Anh ấy có vẻ ngoài lịch lãm, trông rất ngoan ngoãn.

Trong trò “Thật hay Thách”, anh thua cuộc, mọi người xung quanh liền hò hét bắt anh uống rượu.

Anh có vẻ bối rối, ái ngại nhìn chồng ly rượu cao ngất trước mặt.

Cuối cùng, anh chọn “Thách” – ngẫu nhiên chọn một người trong phòng, nhìn thẳng vào mắt đối phương trong hai phút.

Ai ngờ, giữa đám đông hỗn độn, ánh mắt anh lại dừng lại ở tôi.

Tôi: …

Chẳng biết ai đã nói, nhìn nhau chính là nụ hôn tinh thần thuần khiết nhất của con người.

Khi anh bước về phía tôi, tai tôi như ù đi.

Suốt hai phút nhìn nhau, mắt tôi căng ra như muốn rớt khỏi tròng, không dám chớp lấy một cái.

Ôn Liễm là người rời mắt đi trước.

Trong tiếng hò reo của mọi người, anh uống liền ba ly rượu, rồi ngồi xuống cạnh tôi.

Tôi thoáng nghe một tiếng thở dài khe khẽ, lại như tiếng lẩm bẩm một mình: “Đúng là… liếc mắt đưa tình cho kẻ mù xem.”

Tôi chớp chớp đôi mắt hơi cay, có chút ngơ ngác.

Khoan đã, anh ấy đã thực hiện thử thách nhìn rồi mà, sao còn phải uống rượu?

Lát sau, anh lại thua, vẫn là “Thách” – chọn một bạn nữ bất kỳ, xin Wechat, rồi gửi một tin nhắn: “Anh thích em”.

Anh tỏ vẻ lúng túng, ánh mắt cầu cứu hướng về phía tôi đang ngồi cạnh.

Anh ấy quả thực rất điển trai, đôi mắt cứ thế lặng lẽ nhìn khiến người ta không nỡ lòng từ chối.

Đến khi hoàn hồn, tôi đã đưa điện thoại của mình cho anh.

Cuối cùng, trò chơi này cũng không còn nhằm vào một mình anh nữa.

4

Tôi cố nhịn một lúc, rồi kéo nhẹ vạt áo anh, thì thầm: “Lần sau đừng tham gia mấy trò này nữa, vận may của anh tệ thật đấy, dễ bị người ta chơi khăm lắm.”

Tôi nhìn ra rồi.

Bọn họ rõ ràng là cố tình mượn danh trò chơi để trêu chọc anh.

Khóe miệng đang nhếch lên của Ôn Liễm hơi sượng lại.

Một lúc sau, anh mới ngập ngừng hỏi tôi: “Họ… vừa rồi đang trêu tôi à?”

Tôi gật đầu.

“Bạn tôi đưa tôi đến, tôi cứ tưởng đây chỉ là một buổi tụ tập bình thường…” Ôn Liễm cụp mắt xuống, giọng đầy vẻ oan ức.

Người ngồi gần đó nghe thấy, vẻ mặt lộ rõ vẻ phức tạp.

Tôi không giỏi an ủi, bèn vớ lấy mấy viên xúc xắc bên cạnh, cố chuyển chủ đề một cách gượng gạo:

“Vậy thì không chơi với họ nữa, chúng ta chơi xúc xắc đi, so tài cao thấp.”

Ôn Liễm lại cong cong khóe mắt, khẽ “ừm” một tiếng.

Cứ thế qua lại, chúng tôi dần thân thiết, rồi thành bạn bè.

Sau này, từ bạn bè lại tiến thêm một bước thành người yêu.

Giờ ngẫm lại, tôi mới giật mình nhận ra.

Ôn Liễm trông có vẻ hiền lành vô hại, nhưng thực ra tâm địa còn sâu hơn cả đáy biển.

Con người này… tôi có cố mấy cũng chẳng thể nào đấu lại anh ta.

Đang lúc ngẩn ngơ, nước mắt Ôn Liễm lặng lẽ rơi, rồi nhỏ xuống mu bàn tay tôi.

Giọng anh hơi nghẹn ngào, có chút tiếc nuối khi nói về cảm xúc sau khi xem bộ phim vừa rồi: “Cái kết này xem mà não nề quá.”

Một bộ phim “Titanic” thôi mà anh khóc sướt mướt.

Trong khi đó, tôi ngồi bên cạnh, mặt tỉnh queo.

Thật ra, đây đã là lần thứ ba tôi xem phim này cùng anh rồi.

Ôn Liễm vừa nói, vừa tự nhiên kéo tay tôi đặt lên ngực anh.

Cảm giác mềm mại, căng tràn dưới tay khiến tôi nhất thời quên bẵng những gì anh nói, chỉ muốn rụt tay về.

Vậy mà anh lại nhìn tôi đầy ngơ ngác, còn ngây thơ hỏi: “Sao thế, chạm không thích à?”

Nói xong còn ấn nhẹ tay tôi xuống.

Tôi đơ người.

Thôi kệ, chỉ cần anh ấy chịu “mưu mô” vì tôi là được rồi.

5

Sau khi tôi vào đại học, nhà họ Lâm lại tìm đến.

Mẹ nuôi bảo tôi cứ theo họ về.

Mẹ cười nói với tôi, đúng là mẹ đã nhặt tôi về nuôi nấng, nhưng không ai có thể tước đi quyền làm mẹ của một người phụ nữ.

Tôi gật đầu, hiểu ý mẹ.

Bố mẹ ruột của tôi quả thực giống như trong tiểu thuyết thường tả: vô cùng giàu có.

Người đàn ông tự xưng là bố ruột, có quan hệ máu mủ với tôi, ngay khoảnh khắc nhìn thấy tôi, vành mắt đã đỏ hoe.

Còn tôi, khi nhìn thấy cô gái trạc tuổi đứng bên cạnh ông, cũng suýt nữa thì bật khóc.

Cô ấy trông thật nổi bật, phong thái tự tin, phóng khoáng.

Chẳng lẽ tôi lại phải diễn vai “thiên kim thật giả” như trong truyện, dùng đủ mọi thủ đoạn để tranh giành gia sản với cô ấy sao?

E là còn chưa ra tay đã bị người ta hạ đo ván rồi.

Nhưng bảo tôi hoàn toàn không chút gợn lòng, không hề để tâm đến việc người khác đang hưởng thụ vị trí và những đặc quyền vốn thuộc về mình, thì tôi cũng không làm được.

Tôi cụp mắt xuống, lòng trĩu nặng.

Ai mà chẳng muốn mình được tỏa sáng, được vạn người ngưỡng mộ.

So với cô ấy, tôi quá đỗi bình thường.

Tôi không cố ý so sánh, chỉ là đột nhiên cảm thấy lòng mình mất cân bằng.

Nếu như ngày đó tôi không bị bắt cóc…

Khi tôi đứng vững lại, không gian xung quanh dường như tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Tôi biết, gương mặt tôi có ba phần giống với người cha trên danh nghĩa này.

Người phụ nữ quý phái đứng bên cạnh hét lên một tiếng, xô người đàn ông ra rồi lao về phía tôi:

“Hu hu hu – Cục cưng, cục cưng của mẹ!!”

Bà không còn giữ chút hình tượng nào, vừa khóc vừa cười, nước mắt cứ thế tuôn rơi không ngớt.

Tôi đứng sững người, cuối cùng lúng túng đưa tay lên, nhẹ nhàng vỗ về lưng bà.

Đợi đến khi bà bình tĩnh lại, đôi mắt vẫn đỏ hoe, bà hỏi: “Con có từng oán trách chúng ta không?”

Tôi im lặng một lúc, rồi thành thật đáp: “Con không nhớ nữa.”

6

Tôi quả thực không nhớ gì hết.

Mẹ nuôi nói, đó là vì trận sốt cao trước kia đã thiêu rụi một phần ký ức của tôi.

Đó là cơ chế tự bảo vệ của não bộ.

Thỉnh thoảng trong giấc ngủ đêm, tôi lại mơ thấy chiếc lồng sắt ngột ngạt đến nghẹt thở, và ba ngón tay bị bẻ gập một cách kỳ dị.

Cơn đau buốt thấu xương cùng cảm giác kinh hoàng tột độ đó, đến tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ như in.

Đó có lẽ chính là những gì tôi đã phải trải qua.

Nếu không thì làm sao giải thích được việc ba ngón tay út bên phải của tôi lại khác thường đến vậy.

Nhà họ Lâm cảm thấy vô cùng áy náy với tôi.

Họ không thể bù đắp cho tôi tình yêu thương đã mất, nên chỉ có thể cho tôi thật nhiều tiền.

Ngày hôm sau, nhà họ Lâm chính thức thông báo đã tìm lại được cô con gái ruột thất lạc nhiều năm, đồng thời tổ chức một bữa tiệc nhỏ mừng tôi trở về.

Lâm Niệm Sầm, cũng chính là con gái nuôi của bố mẹ ruột tôi – cô ấy nâng ly rượu, duyên dáng dẫn tôi đi làm quen với từng vị khách trong bữa tiệc.

Qua một lượt giới thiệu, mặt tôi đã cười đến sắp đơ luôn rồi.

Tối đến, lúc gọi điện cho mẹ nuôi, tôi khóc không ra nước mắt: “Mẹ ơi, con mệt quá! Hay là con về kế thừa siêu thị của mẹ, con không muốn ở đây nữa đâu.”

Chỉ một bữa tiệc mà tôi đã nhìn thấu được quá nhiều điều.

Ai cũng đeo một chiếc mặt nạ, khéo léo đối đáp với những người có lợi ích liên quan đến mình.

Tôi xoay xở vô cùng chật vật.

Mỗi lời nói bâng quơ của người khác đều ẩn chứa mục đích riêng.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!