“Mấy hôm trước còn nói muốn thành thân với ta, thay lòng nhanh vậy sao? Sơ Đào, không ngờ nàng lại là một nữ nhân thấy mới nới cũ như vậy.”

Ta không thể tin nổi mà mở to mắt.

“Chàng bằng lòng thành thân với ta rồi sao?”

Tiêu Sách đỏ mặt gật đầu.

Tất nhiên ta vẫn hài lòng với Tiêu Sách hơn.

Hắn đẹp trai, biết chăm sóc người khác, biết làm việc, võ công giỏi, lại không cần sính lễ, quả thực hoàn hảo!

Ta mừng rỡ vội vàng đi tìm Ngô thẩm nhà bên, nhờ thẩm giúp ta may một bộ giá y kiểu mới nhất.

Rồi dùng số tiền còn lại sửa sang lại nhà cửa.

Tiệc cưới cũng phải tổ chức cho đàng hoàng, mời hết những người trong làng đã từng giúp đỡ ta những năm qua đến chung vui.

Nhưng Tiêu Sách đã ngăn lại sự hân hoan của ta, bắt đầu thu dọn hành trang.

“Sơ Đào, trong quân còn có việc gấp ta phải về ngay, nàng đợi ta một thời gian nữa được không? Nhiều nhất là một năm, ta nhất định sẽ vẻ vang quay về cưới nàng!”

Chuyện quốc gia đại sự luôn phải đặt trước tình riêng nam nữ, đạo lý này ta hiểu.

Ta tiễn Tiêu Sách đi, tiếp tục trồng trọt hái thuốc.

Mãi cho đến khi hai mùa đông qua đi, cuối cùng mới đợi được hắn trở về.

Lúc này ta mới biết, hắn không phải là tiểu binh gì cả, mà là Thái tử điện hạ cao cao tại thượng.

Thái tử e rằng sẽ không dễ dàng cưới một dân nữ làm thê tử.

Ta nói với Tiêu Sách, ta sẽ không làm thiếp cho ai, cho dù hắn là Thái tử cũng không được.

Nếu hắn cảm thấy áy náy, chỉ cần cho ta thêm chút bạc là được.

Tiêu Sách lúc đó yên bạc ngựa trắng, khí phách ngời ngời.

“Sơ Đào, ta nhất định sẽ cưới nàng làm chính thê của ta. Một đời một kiếp, vĩnh viễn không xa rời.”

Tiêu Sách đưa ta về cung, quỳ ngoài điện ba ngày ba đêm, nhất quyết dùng quân công để cầu xin cưới ta làm Thái tử phi.

Dù bị Hoàng đế quở trách không hiểu chuyện, suýt mất cả ngôi vị Thái tử cũng không từ bỏ.

Ta và hắn, cũng quả thực đã có một khoảng thời gian ngọt ngào ân ái.

Nhưng thời hạn tươi mới của tình yêu rất ngắn.

Hắn dần dần mất đi dáng vẻ ở làng Đào Hoa năm xưa, ta cũng khó thích nghi với cuộc sống trong cung.

Tiêu Sách bắt đầu chê ta không thạo lễ nghi cung đình, không biết giao thiệp với các mệnh phụ thế gia.

Xuất thân của ta khiến hắn không nhận được sự ủng hộ từ gia tộc của thê tử trên triều đình, trở nên yếu thế trong các cuộc đấu tranh quyền lực.

Ta trước sau vẫn không thể sinh con, thái độ từ chối thị thiếp mà Hoàng hậu ban cho của hắn ngày càng lung lay.

Mãi cho đến khi Thôi Phù Ngọc trở về lần này, ta mới nhận ra, sự bất mãn trong lòng hắn còn nhiều hơn ta tưởng tượng.

Có lẽ, đã đến lúc ta nên rời khỏi nơi này.

4

Kể từ sau yến tiệc cung đình, Tiêu Sách bắt đầu thường xuyên gặp gỡ Thôi Phù Ngọc.

Còn tại sao ta biết được, lại phải nhờ đến bình luận.

Tiêu Sách và Thôi Phù Ngọc cùng nhau ngắm tuyết —

[Nữ chính quả nhiên là tài nữ đọc nhiều thi thư, thơ phú tuôn ra như suối, nữ phụ làm được không?]

Tiêu Sách và Thôi Phù Ngọc cùng nhau chơi cờ —

[Vẫn phải là nữ chính tài trí hơn người, mới có thể cùng nam chính vừa cười nói đánh cờ vừa bàn luận chuyện thiên hạ triều chính. Nữ phụ ngực không một chữ, chắc đến chơi cờ cũng không biết đâu nhỉ?]

Không phải chứ, những bình luận này cũng quá thực dụng rồi…

Ta không biết làm thơ đánh cờ, là do ta không muốn biết sao?

Chẳng lẽ ta sinh ra đã thích lao động trên đồng ruộng?

Có lẽ là vì sau hôm đó, ta không xuất hiện trước mặt Tiêu Sách, khiến hắn lầm tưởng ta vô cùng đau lòng.

Hắn hiếm hoi đến xin lỗi ta.

“Tiểu Đào, hôm đó trong yến tiệc ta say rượu nói bậy, khiến nàng mất mặt trước mọi người, là ta có lỗi với nàng.”

“Nàng giận thì cứ mắng ta vài câu, đánh ta hai cái cũng được, đừng một mình trốn đi khóc thầm.”

Hắn nghĩ nhiều rồi.

Ta chỉ đang thu dọn đồ đạc mà thôi.

“Hôm nay là Tết Thượng Nguyên, không phải nàng muốn đi hội đèn lồng sao? Ta đi cùng nàng giải khuây có được không?”

Tiêu Sách mặt đầy thành khẩn, ánh mắt sáng ngời, khiến ta chợt nhớ về ngày xưa.

Đó là đêm trước khi Tiêu Sách rời làng Đào Hoa.

Hắn biết ta thích náo nhiệt, dù cơ thể chưa khỏe hẳn, cũng kiên quyết cưỡi ngựa đưa ta đi xem hội đèn lồng ở châu phủ.

Đèn hoa rực rỡ như ban ngày, trăng lặn sao chìm.

Ta xách một chiếc đèn lồng thỏ ngọc, được Tiêu Sách dắt đi trên phố chợ.

Người đông như mắc cửi, xa xa pháo hoa từng chùm nở rộ trên bầu trời.

“Đến kinh thành, ta sẽ đưa nàng đi dạo hội đèn lồng Thượng Nguyên ở kinh thành, nơi đó còn náo nhiệt và đẹp hơn!”

“Mỗi năm sau này, chúng ta đều cùng nhau xem pháo hoa, thả đèn Khổng Minh có được không?”

Nhưng từ sau khi thành thân, Tiêu Sách chưa bao giờ thực hiện lời hứa.

“Tiểu Đào, trước khi nàng học xong quy củ trong cung, ta tùy tiện đưa nàng ra ngoài sẽ làm Mẫu hậu không vui, nàng ráng nhịn thêm chút nữa được không?”

“Triều chính bận rộn, nếu ta mải mê chơi bời, sẽ bị Phụ hoàng khiển trách.”

Năm này qua năm khác, ta cũng không còn hứng thú xem hội đèn lồng nữa.

Thôi thì nhân cơ hội này, trốn thẳng ra ngoài cung luôn cho rồi.

Nhưng ta từ giờ Dậu đợi đến gần giờ Hợi, cũng không thấy bóng dáng Tiêu Sách đâu.

[Nữ phụ còn đang ngốc nghếch chờ đợi ở đây, không biết tối nay tình cảm của nam chính và nữ chính bảo bối đã thăng hoa rồi chứ gì? Hi hi.]

5

Sáng sớm hôm sau, bên ngoài cung có tin truyền đến.

Hôm qua kinh thành đã tràn vào một lượng lớn dân tị nạn từ các châu huyện lân cận.

Thái tử điện hạ và tiểu thư nhà họ Thôi đã phát cháo cả ngày ở cổng thành, dân tị nạn liên tục quỳ lạy cảm tạ ân đức của Thái tử và Thôi tiểu thư.

Bách tính ai nấy đều ca tụng quý nữ họ Thôi và Thái tử là trời sinh một cặp, châu liên bích hợp.

Vì có hai người họ đi đầu, triều đình đã bắt đầu phát cháo cứu tế một cách có trật tự.

Các quan viên quý tộc để thể hiện trước mặt Hoàng đế, cũng quyên góp lương thực, tiền của.

Ta vội vàng thu dọn rất nhiều của cải vải vóc, cũng muốn góp một phần sức lực.

Làng Đào Hoa cũng từng trải qua nạn đói, ta biết cảm giác đói khát khó chịu đến nhường nào.

Tiêu Sách vừa về đến Đông cung, ta liền vội vàng mang đồ đến cho hắn.

Hắn toàn thân mệt mỏi, sắc mặt có chút khó coi.

“Ta nghe nói chàng đang cứu tế dân tị nạn trong thành, ta cũng…”

“Sơ Đào, nàng có thể hiểu chuyện một chút được không!”

Tiêu Sách không để ta nói hết lời đã ngắt ngang, mở miệng là lời quở trách.

“Chẳng phải chỉ là một buổi hội đèn lồng sao, năm sau đi lại cũng có sao đâu? Hay là nàng đang nghi ngờ sự trong sạch của ta và Phù Ngọc?”

“Phù Ngọc từ nhỏ đã được thế gia dạy dỗ, biết đại thể, hiểu đại cục. Hôm qua nàng ấy chỉ cùng ta phát cháo mà thôi, nàng là Thái tử phi ngược lại chẳng hiểu chuyện bằng nàng ấy chút nào!”

Ta không nói nên lời.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!