1
Lời của Tiêu Sách vừa dứt, tất cả mọi người đều chờ xem trò cười của ta, vị Thái tử phi này.
Dù sao ba năm trước, ta vẫn là nữ nhân mà Tiêu Sách đã quỳ ba ngày ba đêm, thà từ bỏ ngôi vị Thái tử cũng phải cưới cho bằng được.
Khi đó ai ai cũng nói, Tiêu Sách đi dân gian một chuyến, đã bị ta, một dân nữ thấp hèn, làm cho mê muội.
Bỏ qua Thôi Phù Ngọc có gia thế, nhan sắc, tính tình đều xuất chúng, lại để một bình dân nữ tử vô dụng, chỉ biết trồng trọt như ta làm Thái tử phi.
Lúc ấy Thôi Phù Ngọc không hề làm ầm ĩ, trước mặt Đế hậu tự nhận cùng Thái tử chỉ là tình huynh muội.
Sau đó nàng cùng lão phu nhân nhà họ Thôi lên núi lễ Phật ba năm, xa lánh kinh thành.
Lần nữa xuất hiện, chính là trong yến tiệc cung đình hôm nay.
Ta, mối tình chân ái dân gian này, sau ba năm đã biến thành vết máu muỗi, hạt cơm dính.
Còn nàng ta lại trong một bộ y phục đơn sơ, với một khúc đàn tranh, đã làm kinh diễm tứ phương.
Tựa như ánh trăng trắng sáng vằng vặc.
Tiêu Sách cũng không phụ lòng mong đợi, mượn men rượu không hề che giấu sự chán ghét đối với ta.
Ánh mắt nhìn về phía Thôi Phù Ngọc lại tràn đầy dịu dàng quyến luyến, tiếc nuối hối hận.
Còn ta chưa kịp tức giận đau lòng, đã bị những dòng chữ đột ngột xuất hiện trước mắt làm cho kinh ngạc.
[Thái tử bị nữ chính bảo bối của chúng ta làm kinh diễm rồi chứ gì! Ai bảo ngươi ban đầu mắt kém như vậy, vì nữ phụ mà làm nữ chính đau lòng bỏ đi, đáng đời hối hận!]
[Tiểu thư khuê các được thế gia bồi dưỡng quả nhiên khác biệt, nhan sắc khí chất tài tình này đã dìm nữ phụ xuống tận bùn rồi.]
[Nữ phụ chỉ là một dân nữ vô dụng, sao xứng làm Thái tử phi? Cứ phải bị làm nhục trước công chúng mới có thể tự biết mình biết ta sao?]
Ta bị chuyện lạ này làm cho sắc mặt tái nhợt.
Mọi người lại chỉ nghĩ rằng ta quá xấu hổ, đau lòng quá độ.
Sau một hồi suy nghĩ, ta đại khái đã hiểu ra.
Những dòng chữ này gọi là “bình luận”, thế giới chúng ta đang sống là một câu chuyện.
Thôi Phù Ngọc là [nữ chính], [nam chính] là Tiêu Sách, còn [nữ phụ] bị mọi người ghét bỏ chính là ta.
Tình tiết câu chuyện là, Tiêu Sách bị ta quyến rũ, từ bỏ thanh mai trúc mã là nữ chính Thôi Phù Ngọc.
Mà nữ chính vô cùng thông minh, vào lúc Tiêu Sách đang nồng nàn tình ý với ta, đã chọn cách rời khỏi kinh thành để ẩn mình chờ thời.
Ta xuất thân dân gian, cuối cùng vẫn không bằng nữ chính là thế gia quý nữ đoan trang thông tuệ.
Ta khó có thể thích nghi với cuộc sống trong cung, không làm tốt vai trò Thái tử phi, thế nên dần bị Tiêu Sách chán ghét.
Lúc này Thôi Phù Ngọc lại xuất hiện một cách kinh diễm, ai là bạch nguyệt quang, ai là hạt cơm dính, rõ ràng trong nháy mắt…
Tuy bình luận không nói, nhưng ta đại khái cũng có thể đoán được kết cục.
Chẳng qua là ta vì muốn níu kéo trái tim Tiêu Sách mà không ngừng làm càn, cuối cùng bị triệt để phế bỏ.
Còn Thôi Phù Ngọc một đường trở thành Thái tử phi, Hoàng hậu, Thái hậu, đi hết cuộc đời đại nữ chủ của mình.
Ta, chính là nữ phụ bia đỡ đạn dùng để tôn lên đại nữ chủ!
Nhưng có một điều, những bình luận này nói không đúng.
Ta thân phận là dân nữ thấp hèn, nhưng không phải là vô dụng.
Nếu không có ta, hôm nay Tiêu Sách cũng không thể đứng trên triều đường này, làm cái chức Thái tử cao cao tại thượng của hắn.
2
Câu chuyện của ta và Tiêu Sách có phần hơi cũ rích.
Lần đầu gặp hắn, hắn mình đầy máu nằm dưới chân núi, trông cách ăn mặc giống như quân lính ra trận.
Hơi thở yếu ớt, chỉ còn nửa cái mạng.
Lúc đó ta đoán, nghe nói Thái tử điện hạ đang dẫn binh tác chiến với Bắc Man ở cách đây hai trăm dặm, có lẽ hắn là một tiểu binh chịu trách nhiệm truyền tin quân sự, không cẩn thận ngã ngựa từ trên núi xuống.
Có lẽ là do hôm đó ta hái được nhiều dược liệu nên tâm trạng tốt, động lòng trắc ẩn, hoặc cũng có thể là đơn thuần thấy sắc nảy lòng tham.
Tóm lại, ta đã tốn rất nhiều công sức để cõng Tiêu Sách về nhà, còn mời đại phu, sắc thuốc cho hắn.
Phần lớn số tiền tiết kiệm của ta đều dùng để chữa bệnh cho hắn, mấy con gà mái già trong nhà, kể cả trứng gà, cũng đều hầm cho hắn tẩm bổ.
Khụ khụ, tất nhiên ta cũng có lòng riêng.
Nhị Nha nhà họ Lâm ở đầu làng gả cho một tướng công từng đi lính, biết võ công, từ đó không còn tên du côn nào dám bắt nạt hai mẫu nữ cô nhi quả phụ nhà họ nữa.
Tiêu Sách trông có vẻ khỏe mạnh, ta lại có ơn cứu mạng với hắn.
Nếu hắn chưa lấy thê tử, việc để hắn lấy thân báo đáp hẳn không phải là chuyện gì khó.
Nếu ta cũng có một tướng công biết võ, người trong tộc cũng sẽ không dám ba lần bảy lượt lấy cớ nhà ta không có nhi tử mà đòi thu hồi nhà cửa ruộng đất của ta sung công.
Để ta khỏi phải lần nào cũng liều mạng, cầm dao phay đuổi họ đi.
Đến lúc đó chúng ta sẽ nuôi thêm nhiều gà vịt, khai hoang cả mảnh đất trống phía sau để trồng rau quả.
Chỉ cần chăm chỉ chịu khó, cuộc sống chắc chắn sẽ ngày càng tốt đẹp.
Ban đầu, Tiêu Sách không muốn ở rể nhà ta.
Ta hỏi thêm, hắn chỉ nói sau này sẽ tự báo đáp, chuyện hôn nhân đại sự tuyệt đối không thể đùa.
Ta cũng không ép buộc.
Chỉ chờ hắn dưỡng thương xong, trả lại tiền thuốc men ăn uống cho ta là được.
Tiêu Sách lại rất biết điều, vừa dưỡng thương vừa giúp ta làm những việc lặt vặt trong khả năng.
Ta đi làm đồng về, hắn nấu cho ta một bát mì nóng hổi.
Nhân lúc ta nghỉ ngơi, hắn lặng lẽ phơi khô đám dược liệu ta hái về.
Lúc ta bị cảm lạnh phát sốt, hắn hết lần này đến lần khác dùng khăn lạnh lau trán cho ta…
Ta bảo hắn cứ yên tâm dưỡng thương là được, không cần làm những việc này.
Nhưng hắn trước sau vẫn không chịu ngồi yên.
Cái sân nhỏ của ta cũng vì sự bận rộn của hắn mà ngày càng có dáng vẻ của một mái nhà.
Có lẽ ta đã quá cô đơn, quá khao khát có một gia đình.
Ta quyết định, đợi Tiêu Sách đi rồi, ta sẽ nhanh chóng dành dụm tiền cưới một tướng công hiền lành tài giỏi về.
Thật trùng hợp, mấy ngày sau, ta lại nhặt được một nam nhân trong bụi cỏ đầu làng.
3
Nam nhân kia tên là Mộc Dương, từ nơi khác đến tìm người thân, nhưng không ngờ người thân đã dọn đi từ lâu.
Bây giờ hắn không nơi nương tựa.
Ta thấy hắn trông thật thà chất phác, người còn cường tráng hơn cả Tiêu Sách, liền dò hỏi xem hắn có bằng lòng ở rể nhà ta không.
Chưa đợi nam nhân mở lời, Tiêu Sách đã mặt mày tủi thân, ánh mắt mang ba phần bất mãn, bốn phần oán trách.