Tránh né một đội cung nữ bưng khay qua — họ nhìn thấy ta, như thấy quỷ, vội tránh xa, còn mắng thầm:
“Tiểu ăn mày từ đâu ra vậy? Dơ dáy chết được!”
Lách qua vài thái giám đang quét dọn — họ giơ chổi lên định đánh ta:
“Cút ngay! Dọa đến quý nhân thì ngươi còn mấy cái đầu?”
Ta giống như con chuột nhắt hoảng sợ, lảo đảo chạy trong bóng tối của tường son ngói vàng.
Cuối cùng, ta chạy đến một con đường rộng rãi sáng sủa khác hẳn.
Hai bên đường là hàng thị vệ mặc giáp sáng choang, tay đặt trên chuôi đao, mặt không chút biểu cảm, đứng yên như tượng gỗ.
Không khí cũng trở nên nặng nề ngột ngạt.
Từ xa xa, truyền đến âm thanh mơ hồ của trống nhạc và tiếng bước chân đều tăm tắp.
Đến rồi!
Nhất định là người lớn nhất ấy sắp tới!
Tim ta đập dồn dập, như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Ta nấp sau một cây cột trụ lớn nơi cung đạo, len lén ghé mắt nhìn ra ngoài.
Chỉ thấy một đoàn nghi trượng uy nghiêm bức người đang chầm chậm tiến đến.
Lọng vàng rực rỡ, cờ xí cao vút, cung nữ thái giám phục sức lộng lẫy vây quanh long liễn to lớn như cung điện.
Trên long liễn, có một người khoác long bào vàng sáng, gương mặt không rõ, song khí thế lẫm liệt, xa vời tựa thần linh.
Đó là… hoàng thượng ư?
Người có thể cứu được mẫu thân ta!
Cơ hội chỉ có một lần!
Khi long liễn sắp đi ngang cột trụ nơi ta ẩn thân, chẳng biết dũng khí từ đâu trỗi dậy, ta đột nhiên lao ra!
“Hoàng thượng! Xin cứu mẫu thân của tiểu thần!”
Ta gào lên, dùng hết sức bình sinh, giọng vì kinh hãi và chạy vội mà khàn đục thê lương.
“Có thích khách!”
“Hộ giá!”
Chỉ trong chớp mắt, thiên địa bỗng chấn động!
Những thị vệ vừa rồi đứng như tượng gỗ, nay phản ứng nhanh đến không thể tin.
Lưỡi đao sáng loáng lạnh buốt tức thì rút khỏi vỏ, mấy mũi nhọn mang theo sát khí hung hãn chém thẳng về phía ta!
Ánh sáng chói lòa của lưỡi kiếm khiến mắt ta không thể mở nổi.
Hơi thở của tử vong, như nước băng dội thẳng từ đỉnh đầu xuống gót chân.
Ta kinh hoảng đến ngây người, đứng bất động giữa đường, chẳng biết trốn đi đâu.
Ngay giây khắc ấy, khi đao kề sát mũi…
Từ trên long liễn, vang lên một thanh âm trầm thấp mang theo uy nghiêm khiến người hồn phi phách tán:
“Dừng tay.”
Chỉ hai chữ, không cao, nhưng lại khiến mọi động tác của thị vệ lập tức dừng lại.
Mũi đao, chỉ còn cách mũi ta một tấc.
Ta như bị rút cạn khí lực, ngã rạp xuống đất, toàn thân run rẩy như chiếc lá khô trong gió lớn.
Nước mắt hòa cùng bụi đất và tro nồi trên mặt, trôi thành từng vệt trắng hằn rõ.
Long liễn dừng lại.
Thân ảnh khoác long bào vàng óng, chậm rãi bước xuống.
Người rất cao, vóc dáng thẳng tắp, từng bước một tiến về phía ta.
Thị vệ lập tức vây chặt xung quanh, thần sắc khẩn trương như lâm đại địch.
Người đứng trước mặt ta.
Từ trên cao nhìn xuống.
Ta ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ mơ hồ nhìn người.
Dung mạo người rất đẹp, nhưng lạnh lẽo đến thấu xương.
Ánh mắt như hàn đàm sâu không đáy, không mang theo chút ấm áp, chỉ có soi xét và hoài nghi.
“Con hoang từ đâu đến? Kinh động thánh giá, tội đáng muôn chết!”
Một giọng thái giám sắc bén như dao cắt gào lên — là tổng quản bên người hoàng thượng.
Ta run lẩy bẩy, chỉ biết lặp lại câu nói duy nhất:
“Hoàng thượng… xin người… xin cứu lấy mẫu thân của tiểu thần… nàng sắp không sống nổi rồi…”
Giọng ta rất nhỏ, xen lẫn tiếng nức nở, bi thương đến cùng cực.
Hoàng thượng không đáp, chỉ khẽ cau mày, ánh mắt sắc bén quét khắp thân thể ta.
Áo quần rách rưới chẳng che nổi da thịt, da dẻ lấm lem đen sạm chẳng phân rõ màu, tóc tai rối bời xơ xác, vàng vọt vì đói rét.
Trên trán, lớp tro nồi mà mẫu thân ta đã cẩn thận bôi lên từng chút, nay bị mồ hôi và lệ thấm loang, lộ ra một góc của vết bớt.
Một góc vết bớt phượng hoàng màu kim nhạt, ẩn hiện dưới làn da trắng bệch.
Ngay khoảnh khắc ấy.
Một điều kỳ dị xảy ra.
Gió nhẹ vừa thổi qua cung đạo, chợt im bặt.
Chim chóc đậu trên cành lặng im không kêu.
Tiếng nhạc trống xa xa như cũng bị chặn đứng trong sát na ấy.
Trời đất chìm vào một loại yên lặng quỷ dị.
Ánh mắt hoàng thượng lập tức dừng lại trên trán ta — nơi ánh lệ làm phai lớp tro, để lộ ra ánh vàng rực mờ mờ.
Vết bớt kia, dưới ánh sáng lờ mờ, dường như có ánh sáng lấp lánh nhẹ xoay chuyển.
Đồng tử người co rút dữ dội!
Trên gương mặt lạnh lùng thoáng qua một tia chấn động cực độ và thần sắc chẳng thể tin nổi.
Ánh mắt ấy, phức tạp đến độ ta hoàn toàn chẳng thể đo thấu.
Có kinh nghi, có hồi tưởng, có dò xét, lại xen lẫn một tia… chấn động khó lòng diễn tả.
Người quỳ xuống.
Hành động này khiến toàn bộ thị vệ và thái giám xung quanh đều đồng loạt hít sâu một hơi lạnh.
Cửu ngũ chí tôn… lại quỳ xuống trước một tiểu ăn mày nhơ nhớp thế sao?
Hoàng đế đưa tay, tựa hồ muốn chạm vào vết bớt nơi trán ta, nhưng đến giữa chừng thì khựng lại giữa không trung.
Thanh âm của người, chẳng còn băng lãnh như thuở ban đầu, mang theo một tia run rẩy khó phát giác:
“Ngươi… tên gì? Mẫu thân ngươi… là ai?”
Ta thấy người cúi sát lại, trong lòng vẫn còn sợ hãi, rụt người lại, đáp nhỏ:
“Ta… ta tên là Giản nhi… mẫu thân ta… ở trong lãnh cung… người bệnh nặng lắm…”
“Lãnh cung?” — chân mày hoàng đế càng nhíu chặt.
Đúng lúc ấy —
“Bệ hạ! Bệ hạ bị kinh động rồi!”
Một thanh âm nữ nhân, gấp gáp lại xen chút nghẹn ngào, vang lên từ xa.
Kèm theo một trận hương thơm thoảng qua, một phụ nhân dung mạo diễm lệ, vận cung phục lộng lẫy phi phàm, dưới sự hộ tống của một đoàn cung nhân, hối hả chạy tới.
Chính là quý phi của cung Vĩnh Hòa.
Vừa đến, nàng liền lao tới bên hoàng đế, bộ dạng thương xót xen lẫn hoảng hốt:
“Thần thiếp nghe nói có thích khách, tim gan suýt nữa nhảy ra ngoài! Bệ hạ, người không sao chứ?”
Ánh mắt nàng, tựa rắn độc, quét đến ta trong chớp mắt, mang theo sự chán ghét và sát ý không chút che giấu.
Nhưng khi xoay về phía hoàng đế, lại đổi thành nhu tình như nước.
Hoàng đế đứng dậy, vẻ mặt khôi phục bình thản, không rõ vui giận:
“Trẫm vô sự, chẳng qua chỉ là một tiểu hài tử không hiểu chuyện.”
Quý phi lập tức lấy khăn che ngực, dáng vẻ kinh hoàng quá độ:
“Ái chà, thần thiếp bị dọa sợ chết mất! Hài tử hoang từ nơi nào mà dám xông thẳng vào ngự giá! Nhìn cái bộ dạng bẩn thỉu kia… sợ rằng là con rơi của đứa tiện tỳ nào trong lãnh cung chăng?”
Lời nói của nàng, nhanh như dao sắc, độc như kim châm, nhắm thẳng vào tim ta.
“Bệ hạ,” nàng nắm lấy cánh tay hoàng đế, giọng nói nhu mì, nhưng từng chữ lại như búa giáng,
“Lãnh cung kia, ô uế dơ bẩn. Kẻ tiện nhân họ Vân kia, năm xưa chính bởi không giữ khuôn phép mà bị phế truất! Ai biết nàng ta có phải vì cô quạnh quá lâu mà dan díu với kẻ hạ tiện nào đó, sinh ra thứ dã chủng không rõ lai lịch này?”
Nàng đột ngột chỉ tay vào ta, giọng sắc lạnh:
“Theo thần thiếp thấy, hài tử này đột nhiên lao ra, tám phần là do tiện nhân kia sai khiến, mưu hại bệ hạ! Phải lập tức xử trảm, để trừ hậu hoạn!”
“Dã chủng”… “xử trảm”…
Những từ ngữ đáng sợ ấy nện xuống, tuy ta chẳng hiểu toàn bộ, nhưng cũng biết đó là những lời độc ác cùng cực.
Ta sợ đến phát run, nước mắt lã chã tuôn rơi, chỉ biết bất lực ngẩng đầu nhìn hoàng đế.
Ánh mắt người, qua lại giữa ta và quý phi.
Người nhìn thấy nơi đáy mắt quý phi kia — là một tia hoảng loạn và hung độc khó giấu.
Người cũng thấy rõ nơi trán ta — dấu ấn phượng hoàng, theo dòng lệ loang lổ mà dần lộ rõ ánh kim sáng ngời.
Cái khoảnh khắc thiên địa bỗng lặng ngắt kia, dường như vẫn còn văng vẳng nơi tai.
Im lặng.
Một thứ im lặng khiến người ta khó thở.
Không một ai dám cất lời.
Cuối cùng, hoàng đế chậm rãi cất giọng, thanh âm ôn hòa, nhưng lại mang theo uy nghi không thể kháng:
“Câm miệng.”
Quý phi sững sờ, ánh mắt không dám tin nhìn hoàng đế.
Ánh mắt hoàng đế lại lần nữa dừng lại trên thân thể nhỏ bé của ta, trong đáy mắt sâu hun hút kia, tựa hồ có thứ gì đang dậy sóng.
Người trầm giọng ra lệnh, từng chữ rõ ràng như đinh đóng cột:
“Đem đứa trẻ này, đưa về tẩm điện bên cạnh Dưỡng Tâm điện.”
“Truyền Thái y, đến lãnh cung, chẩn trị cho mẫu thân nó.”
“Lại phái người, điều tra rõ thân mẫu của đứa trẻ này… rốt cuộc là ai!”
“Tuân chỉ!”
Thị vệ cùng thái giám lập tức lĩnh mệnh hành sự.
Sắc mặt quý phi trong khoảnh khắc trắng bệch như giấy.
Nàng nhìn ta được thái giám nâng niu bế lên, trong đáy mắt oán độc cuộn trào, tựa hồ sắp tràn ra ngoài.
Ta được bế rời khỏi mặt đất.
Ngoái đầu lại, nhìn về phương hướng lãnh cung lần cuối.
Mẫu thân… đã có thái y rồi…
Người hãy đợi ta…
Ta cuộn mình trong vòng tay thái giám, cảm nhận những ánh nhìn phức tạp bủa vây tứ phía.
Hoàng đế đã xoay người, chậm rãi bước về phía long liễn.
Bóng lưng người vẫn uy nghi như cũ, nhưng dường như đã mang thêm điều gì đó khác lạ.
Quý phi vẫn đứng sững tại chỗ, dung nhan tuyệt mỹ méo mó vì căm hận.
Ta biết, có điều gì đó… đã không còn như trước nữa.
Kể từ khoảnh khắc ta lao ra khỏi lãnh cung, chắn trước ngự giá.
Kể từ khoảnh khắc dấu ấn nơi trán ta, phơi bày trước mắt hoàng đế.
Vận mệnh của ta và mẫu thân, cùng vận mệnh của vị Vĩnh Ninh công chúa kia…
Đã bắt đầu chuyển động.
Mệnh cách chân phượng, vốn không thể bị đoạt.
Nó chỉ là… tạm thời say ngủ.
Giờ khắc này, nó sắp tỉnh giấc.
Chương 4
Ta được đưa đến thiên điện của Dưỡng Tâm điện.
Hết thảy nơi này khiến ta hoa mắt chóng mặt, tay chân lúng túng.
Nền nhà nhẵn bóng soi rõ bóng người, mái điện cao vút vẽ đầy hoa văn tinh xảo, cùng những vật bày trí lấp lánh mà ta chưa từng trông thấy.
Trong không khí lan tỏa một mùi hương nhàn nhạt dễ chịu, chẳng giống lãnh cung lúc nào cũng ám mùi ẩm mốc và thuốc thang.
Vài cung nữ vây quanh ta, ánh mắt pha trộn tò mò, thương hại, cùng một tia khinh thường khó nhận ra.
Họ giúp ta tắm rửa, thay cho ta một bộ y phục bằng vải bông mịn màng, tuy không vừa người nhưng sạch sẽ và mềm mại.
Nước ấm rất dễ chịu, song ta lại sợ hãi vô cùng.
Họ dùng sức chà rửa lớp tro nồi trên trán ta, ta nhắm chặt mắt, không dám để họ phát hiện vết bớt.
May thay, tro nồi dường như đã bám chặt vào da thịt, nước nóng nhất thời cũng chẳng rửa trôi, chỉ nhạt đi đôi phần.
Họ chải tóc cho ta, dùng lược thấm dầu quế hoa, miễn cưỡng vuốt cho mái tóc khô vàng của ta được gọn gàng.
Ta như một con rối gỗ, mặc cho họ sắp đặt, trong lòng chỉ vương một điều duy nhất:
Mẫu thân ra sao rồi?
Thái y đã đến chưa?
Không ai trả lời ta.
Họ lặng lẽ làm việc, động tác nhẹ nhàng, nhưng mang theo một khoảng cách xa lạ.
Sau khi tắm gội xong xuôi, ta được dẫn đến một gian phòng chờ đợi.
Phòng rất rộng, rất tĩnh lặng, chỉ có một mình ta.
Ta co người trên chiếc ghế lớn, không dám nhúc nhích, sợ lỡ chạm hỏng thứ gì.
Cửa mở.
Hoàng đế bước vào.
Người đã thay long bào vàng sáng, khoác lên mình thường phục sẫm màu, bớt đi mấy phần uy nghi, lại thêm vài phần thâm trầm.
Sau lưng người là một lão thái giám, cùng hai người vận quan phục, dung mạo trí thức, khí chất bất phàm.
Ánh mắt hoàng đế dừng lại trên người ta, mang theo sự dò xét.
Người tiến đến, chăm chú nhìn gương mặt ta, nhất là nơi trán.
Trán ta đã được nước ấm tẩy rửa, lại được cung nữ lau qua, lớp tro nồi nhạt đi, vết bớt phượng vũ kia hiện ra rõ ràng hơn lúc ở cung đạo.
Sắc vàng óng ánh, đường nét uyển chuyển, tựa như sinh ra đã khắc nơi ấy.
Đồng tử hoàng đế, lại lần nữa khẽ co rút.
Người khẽ phất tay.
Lão thái giám dâng lên một chiếc bát ngọc trắng, bên trong đựng nước trong vắt.
Một vị đại nhân áo mũ chỉnh tề khác, nâng một chiếc khay bọc lụa vàng tươi, trên khay đặt một cây kim vàng mảnh dài.
“Tiểu hài tử, chớ sợ.”
Thanh âm của hoàng đế so với lúc trước đã ôn hòa hơn đôi chút, song vẫn lạnh lẽo vô tình.
“Đưa tay ngươi ra.”
Ta sợ hãi nhìn kim châm, rụt người lại.
Lão thái giám tiến lên, tuy nụ cười hiền hậu nhưng bàn tay lại không cho kháng cự, nhẹ nhàng giữ lấy tay nhỏ của ta.
Hoàng đế cầm kim vàng, nhẹ nhàng chích một cái nơi đầu ngón tay ta.
Một giọt máu tươi, đỏ rực, theo vết thương trồi ra.
Huyết châu nhỏ ấy rơi vào bát ngọc, chầm chậm chìm xuống, tựa viên hồng ngọc be bé lặng lẽ lặn sâu.
Sau đó, hoàng đế cũng tự chích ngón tay mình.
Một giọt máu to hơn, theo tay người rơi xuống.
Tất cả ánh mắt trong phòng đều dồn lên mặt nước trong bát ngọc ấy.
Tim ta đập thình thịch như trống trận.
Ta không hiểu họ đang làm gì, nhưng linh cảm được rằng — đây là chuyện rất hệ trọng.
Thời gian trôi qua từng khắc.
Hai giọt máu, trong làn nước nhè nhẹ trôi nổi… thế nhưng… lại không hề hoà vào nhau như trong truyền thuyết.
Chúng rõ ràng cách biệt, nước sông không phạm nước giếng, như hoàn toàn chẳng có liên hệ gì.
Cả gian phòng lặng như tờ.
Sắc mặt của lão thái giám cùng hai vị đại nhân kia thoáng chốc trở nên khó coi vô cùng.
Sắc diện hoàng đế cũng trầm xuống, trong mắt ánh lên hàn quang như lưỡi dao.
“Bệ hạ!”
Một giọng the thé chói tai phá tan tĩnh lặng.