1
Con trai gật đầu:
“Đúng rồi, bố cháu mất lâu rồi.”
Vậy mà Lục Hoài Chu lại nhìn chằm chằm vào gương mặt có vài phần giống mình, đôi mắt đỏ hoe.
Nửa tiếng sau khi bị đưa đến đồn cảnh sát, trận chiến giữa tôi và mẹ thằng Béo vẫn còn vô cùng quyết liệt.
“Còn trẻ mà đã đẻ con, cái dáng hồ ly tinh kia, không biết làm tiểu tam cho lão già nào đấy!”
“Cao 1m50, nặng 150 cân, không biết còn tưởng cái thùng nước nào tu luyện thành tinh!”
“Xì, cái miệng thối hoắc, chắc ruột thẳng thông não, ăn không ít phân đâu nhỉ!”
“Con tiện nhân, tao xé cái mồm mày ra bây giờ!”
“Lên luôn! Xem ai trọc đầu trước nào!”
Tôi túm lấy mái tóc uốn mì của mẹ thằng Béo, bà ta thì giật lấy tóc màu nâu sữa tôi vừa mới nhuộm xong.
Thằng Nhỏ cũng đang cưỡi lên người thằng Béo, hai tay đấm tới tấp:
“Mẹ tao đánh mẹ mày, tao đánh mày, phục chưa?”
Gia huấn nhà họ An: bị thương cũng được, bồi thường cũng được, nhưng tuyệt đối không được thua.
Suốt hơn hai mươi năm qua, mẹ đây chưa từng bại trận.
Vài cảnh sát vã mồ hôi ngăn cản.
Thế nhưng trận quần chiến vẫn đang trong thế giằng co kịch liệt.
Cho đến khi có người quát lớn:
“Vào đến đồn rồi mà còn đánh nhau, muốn bị tạm giam cả lũ à?!”
Giọng nói đó quá quen thuộc, khiến tôi sững lại giữa không trung.
“Đội trưởng Lục, xin lỗi, hai vị phụ huynh này từ trường mẫu giáo đánh nhau đến tận đây, sức chiến đấu mạnh quá.
Cảnh sát hòa giải chào một tiếng,
“Ô, chị dâu lại đến đưa cơm tình yêu hả?”
Tôi từng tưởng tượng rất nhiều tình huống tái ngộ, chỉ không ngờ sẽ là tình huống này.
Lúc này, tôi tóc tai bù xù như ổ gà, lớp trang điểm nhem nhuốc, móng tay gãy hết cả.
Còn anh, một thân cảnh phục, nghiêm nghị lạnh lùng.
Bên cạnh là tình mới trẻ trung xinh đẹp.
Váy trắng tinh, tóc đen dài thẳng, tay xách một hộp cơm.
Cô gái cau mày, vẻ mặt ghét bỏ:
“Giờ mấy bà mẹ bỉm sữa đúng là càng ngày càng điên thật.
Tôi ngẩn ra, còn chưa kịp chửi cả nhà cô ta một câu cho đủ lễ thì con trai đã ngẩng đầu:
“Cô ơi, cô nói chuyện khó nghe như vậy, là không có mẹ à?”
Cô ta nghẹn họng, mặt đỏ bừng:
“Nhóc con, giáo dục tệ thế này, chắc không có cha dạy chứ gì?”
Thằng Nhỏ chớp mắt:
“Đúng mà, bố cháu mất lâu rồi.”
Câu nói vừa rơi xuống, cả phòng im phăng phắc.
Sắc mặt cô gái càng lúc càng khó coi.
Mẹ thằng Béo là người phản ứng đầu tiên:
“Trời ơi, em gái, hóa ra bố của Nhỏ mất rồi à, chị nghe người ta nói bậy đó!”
Vừa nói, vừa giáng cho con trai một cái tát:
“Còn dám cười nhạo bạn nữa, đánh chết mày thằng ranh!”
Nói xong, lại quay đầu chỉ tay vào cô gái kia mắng:
“Còn cô nữa, mẹ bỉm sữa thì sao? Cô là do ba cô sinh ra hay là từ hòn đá nứt ra đấy?”
Cô gái bị mắng đến rưng rưng nước mắt.
Hai cảnh sát vội vã ngăn lại:
“Chị đừng mắng lung tung, đây là bạn gái của đội trưởng hình sự đó!”
“Thì sao? Dù là cục trưởng cũng phải phục vụ nhân dân nhé!”
Ánh mắt Lục Hoài Chu rơi lên người tôi, rất lâu không lên tiếng.
Cô gái kia xấu hổ đến cực điểm.
Nhét hộp cơm vào tay anh:
“Em đi trước đây, nhớ ăn trưa nhé.”
Mấy cảnh sát bắt đầu làm lành:
“Hiểu lầm giải quyết rồi thì tốt, đều là phụ huynh, nên thông cảm cho nhau.”
Mẹ thằng Béo cười trừ liên tục.
Tôi vuốt lại mái tóc bù xù.
Vội nắm tay con trai định rời đi.
“An Ha.”
Lục Hoài Chu bỗng lên tiếng, giọng khàn khàn lạ thường.
Cả phòng quay lại nhìn.
“Đội trưởng Lục, anh quen à?”
Tôi lên tiếng trước:
“Cảnh sát Lục là bạn học cấp ba của tôi”
“Dĩ nhiên, cảnh sát Lục là học sinh giỏi, không có gì liên quan đến học sinh cá biệt như tôi.”
Tôi như vẫn còn nhớ rõ giọng điệu anh từng nói:
“Chưa từng gặp cô gái nào vô liêm sỉ như cậu.”
2
Chuyện của tôi và Lục Hoài Chu bắt đầu từ năm lớp 12.
Mẹ tôi mở một tiệm chơi bài nhỏ ngay đầu hẻm.
Bà rất đẹp, lại là góa phụ.
Những người phụ nữ hàng xóm đều mắng bà là hồ ly tinh.
Mẹ tôi chống nạnh đứng ngay cửa chửi lại, bực lên còn xách chổi lao vào đánh nhau.
Tôi thừa hưởng được khả năng chiến đấu của mẹ.
Chửi nhau, đánh lộn chưa từng thua.
Năm lớp 12, có đứa lại dám ăn nói mất dạy.
“An Hạ với mấy ông chú trong tiệm bài đều có mờ ám.”
“Tôi có bạn học cùng cấp 2 với An Hạ, hồi đó con bé đã ngủ với đám lưu manh ngoài trường rồi.”
Tôi đè đầu con bé đó ra đánh một trận tơi bời.
Mà vẫn chưa hả giận.
Có người nói với tôi:
“Hạ tỷ, nghe nói nó thích nam sinh mới chuyển đến, tỏ tình bị từ chối, giờ đang thất tình đó.”
Nam sinh chuyển trường tên là Lục Hoài Chu.
Cao ráo, nhưng lại ngồi bàn đầu.
Học giỏi, ít nói, gương mặt giống hệt nam chính trong phim thanh xuân.
Nghe bảo khó theo đuổi lắm.
Tôi không tin.
Tan học, mấy thằng em tôi chặn cậu ta lại:
“Này, chị Hạ nhà bọn tôi muốn làm quen với cậu.”
Cậu ta chẳng buồn ngẩng đầu:
“Đồ thần kinh.”
Ơ cái đồ chết tiệt này.
Được lắm, chính thức lọt vào tầm ngắm của tôi rồi.
Mấy thằng em điều tra thông tin:
“Thằng đó bình thường không ăn ở canteen, chẳng thân với ai, chắc là nghèo”
Thế là tôi bắt đầu mang cơm trưa yêu thương cho cậu ta mỗi ngày.
“Bánh kếp cổng nam, còn nóng đấy.”
“Chỗ này làm mì lạnh ngon lắm luôn.”
Lần nào cậu ta cũng lạnh nhạt đáp: “Không cần.”
Tôi dọa.
“Không ăn là tôi hôn cho đấy!”
Cậu ta đỏ ửng vành tai:
“An Hạ, cậu muốn làm gì?”
“Tất nhiên là theo đuổi cậu rồi.”
Tôi ghé sát lại gần.
“Đồng ý lẹ đi, đừng có không biết điều.”
Cậu ta quay đầu đi
“Tôi không thích cậu. Đừng đưa nữa.
“Thế thì đừng có lén lút ăn hết sạch nha.
Ngoài miệng thì bảo không cần, lần nào cũng ăn sạch sành sanh.
Nghèo đến mức ăn cơm còn không đủ, bày đặt chảnh chọe.
“À đúng rồi, bánh bao chấm tương ớt pha giấm ngon hơn đấy.”
Cậu ta nghẹn họng không đáp lại được.
Tôi đẩy tô bún còn lại một nửa qua:
“Còn nửa tô, cậu ăn đi.”
Cậu ta nhíu mày:
“Cậu đưa đồ thừa cho tôi ăn?”
“Thì sao? Sau này mình còn hôn nhau nữa mà.
Cậu ta đỏ bừng cả mặt:
“Chưa từng thấy ai mặt dày như cậu.”
“Thì cậu chưa từng thấy thôi.”
“Ngon không?”
“Cũng được.”
“Ăn xong đi tiểu cũng toàn mùi bún.”
Cậu ta: “..”
“Bao nhiêu tiền bữa nay, tôi trả.”
“Tôi không cần tiền, tôi chỉ cần cậu.”
Tôi nheo mắt cười gian xảo nhìn cậu ta
“Lục Hoài Chu, hôm nay tan học mình đi hẹn hò nhé, nắm tay hôn má gì đấy.”
“Yên tâm, sau này tôi có cơm ăn là cậu có chén rửa.
“An Hạ, cậu có thể đứng đắn chút được không?”
Xì.
Lục Hoài Chu lúc nào cũng ra vẻ “cao cao tại thượng”.
Tôi tiến, cậu ta lùi.
Tôi đuổi, cậu ta tránh.
Cho đến một ngày, có người chỉ chiếc xe sang đậu ngoài cổng trường:
“Hạ tỷ, kia chẳng phải là Lục Hoài Chu à?”
Bên cạnh chiếc xe đen, tài xế cung kính mở cửa xe.
“Chiếc này chắc cũng cả trăm triệu? Nhà nó giàu vậy sao? Không phải bảo là nghèo đến mức không ăn nổi cơm à?”
Hóa ra không phải không có tiền ăn, mà là chê đồ ăn căng tin.
Mỗi ngày đều có người mang bữa ăn dinh dưỡng riêng đến.
“Tốt ghê nha, Lục Hoài Chu, giả nghèo lừa tôi nuôi cơm hả?”
Cậu ta lại vô tội giải thích:
“Tôi chưa từng lừa cậu.”
Đúng là chưa từng.
Chỉ là tôi tự tưởng bở…
Hôm đó tôi không đi học, kéo mấy đứa bạn ra quán net.
“Hạ Hạ, nghe nói cậu đang cưa đổ học bá lớp cậu hả?”
Tôi thản nhiên:
“Bỏ rồi, chán.”
“Thế anh giới thiệu cho cậu thằng còn đẹp trai hơn nhé?”
“Được.”
“An Ha.”
Sau lưng truyền đến giọng nói đầy tức giận.
Tôi quay đầu lại, Lục Hoài Chu đang đứng đó, ánh mắt gắt gao nhìn tôi, cổ áo đồng phục hơi mở ra.
“Người ta tìm cậu à?”
Tôi không thèm ngẩng đầu:
“Không quen.”
“An Hạ, về trường.”
Tôi vẫn lờ đi.
Cậu ta nắm chặt cổ tay tôi, kéo tôi ra khỏi quán.
“Sao lại giận?”
“Tôi ghét nhà giàu đấy, được chưa?”
Tôi cố giật tay ra, nhưng cậu ta càng siết chặt hơn.
“Về với tôi.”
“Tôi không!”
Cậu ta kìm nén lửa giận:
“An Hạ, cậu không thể học hành đàng hoàng một chút à?”
Tôi cũng
nổi điên:
“Cậu là gì của tôi mà quản chứ?”
Chưa kịp dứt lời, cậu ta đã cúi đầu hôn xuống.
Tôi chưa kịp phản ứng.
Đẩy cậu ta, đánh cậu ta, cậu ta cũng không chịu buông.
Tôi giận đến mức cắn mạnh môi cậu ta
“Lục Hoài Chu, cậu dám hôn tôi!!”
Cậu ta liếm môi:
“Cậu cũng có thể hôn lại.”
Mẹ kiếp! Mà cảm giác bị hôn… lại còn rất ngon lành!
Chương 2
Chương trước
= Chương tiếp
Tôi cứ ngơ ngơ ngác ngác mà bị cậu ta lôi về.
Nghĩ bụng tan học nhất định phải hôn chết cậu ta mới được.
Kết quả, cậu ta lại ném cho tôi một tờ đề thi:
“Tôi xem bài kiểm tra của cậu rồi, có nhiều lỗi không đáng sai chút nào.”
“Lục Hoài Chu, cậu không định dạy tôi học chứ?”
“An Hạ, cậu không muốn thi vào một trường đại học tốt à?”
Tôi im lặng, thở dài một hơi.
Mấy cậu ấm như cậu ta chắc chẳng hiểu đâu, học sinh thành tích thường thường như tôi mà lại nghèo thì chẳng có mấy con đường để đi.
Trường dân lập thì học phí cao ngất, không kham nổi, chỉ có thể học cao đẳng.
Tốt nghiệp chẳng có bằng cấp, cũng chẳng có nền tảng, tiền đồ càng mờ mịt.
Nên tôi đã nghĩ sẵn rồi, không đi đường vòng ba năm làm gì.
Ra trường thì cùng mẹ mở thêm vài tiệm chơi bài, tiệm bi-da gì đó, kiếm tiền còn dễ hơn đám sinh viên đại học.
Nhưng Lục Hoài Chu lại nghiêm túc phân tích:
“Cậu thi đỗ Nhất Trung, chứng tỏ nền tảng không tệ.”
“Thường ngày chẳng học hành mà vẫn được hơn 400 điểm, chứng tỏ đầu óc rất thông minh.”
“Cậu học lệch nặng, văn và tiếng Anh rất tốt, sao các môn khác lại tệ thế?”
Tôi học văn tốt là do từ nhỏ đã đọc tiểu thuyết.
Tiếng Anh thì vì hồi cấp hai có cô giáo rất tốt với tôi.
Cô chưa bao giờ xem tôi là đứa trẻ hư, nên tôi không muốn để cô thất vọng, tiết nào cũng chăm chú nghe giảng.
Lục Hoài Chu chẳng nói chẳng rằng, lập cho tôi một kế hoạch học tập bắt buộc.
Tôi nhìn mớ hàm số và tọa độ trên giấy mà đầu óc quay cuồng.
Nhìn chằm chằm vào mặt cậu ta.
Trong đầu chỉ muốn “cưỡng hôn” một trận.
“Không muốn học, chỉ muốn hôn thôi.”
Cậu ta ấn tôi lại:
“Học xong phần này mới được hôn.
Đồ dụ người!
Vì chút ngọt ngào đó, tôi đành phải học.
Thế là trong kỳ thi tháng, tôi tăng hẳn 50 điểm.
“Không thể tin nổi, chị Hạ cải tà quy chính rồi á?”
“Yêu đương đúng là có sức mạnh ghê gớm thật.”
Mà buồn cười hơn là, tôi còn bị chuyển từ bàn cuối lên ngồi cùng bàn với cậu ta.
“Có phải cậu nói với giáo viên không? Tôi còn chơi điện thoại, ngủ gật kiểu gì được nữa!”
“Ngồi bàn cuối không phù hợp cho việc học của cậu.”
“Còn mấy tháng nữa là thi đại học rồi, phải tranh thủ thời gian.
Thế là, tôi ngày nào cũng bị đè ra học.
Tất nhiên, mặt dày cũng tăng cấp theo ngày.
“Lục Hoài Chu, hôn đủ rồi, giờ tôi muốn sờ một cái, sờ xong tôi học.
“Cho tôi nhìn một cái, chỉ nhìn thôi, tôi đảm bảo thi cao thêm 20 điểm.”
“Ơ, sao trông khác khác thế?”
Cậu ta vừa thẹn vừa tức:
“Khác với ai? An Hạ, cậu nhìn ai rồi?”
Tôi ngượng ngùng giải thích:
“Tôi chỉ… lén xem trong mấy phim nhỏ thôi…
“Xí, đừng sờ nữa.”
“An Hạ, cậu y như lưu manh nữ vậy đó.”
Thấy cậu ta luống cuống, mặt đỏ gay.
Tôi lại càng hưng phấn hơn.
4
-0-
Tìm kiếm
Một học sinh ngoan yêu một tiểu tỷ như tôi, đúng là chuyện lạ hiếm thấy.
Mấy đứa bạn chọc ghẹo:
“Hạ tỷ, lần này cậu thật lòng rồi à? Cậu với cậu ta đâu cùng thế giới, đừng có sa đà quá.”
Tôi vung tay đầy khí phách:
“Không cần mãi mãi, chỉ cần từng có là đủ.”
Tôi hiểu rất rõ, giữa tôi và Lục Hoài Chu, khoảng cách không chỉ là tờ bảng điểm.
Nhưng cậu ta lại cứ khiến tôi bị hút lấy.
Càng về sau càng không dứt ra được.
Có lẽ là vì giáo viên chủ nhiệm sợ học bá bị tôi làm hư, nên gọi phụ huynh đến.
Đó là lần đầu tiên tôi gặp mẹ của Lục Hoài Chu.
Bà ấy kiêu ngạo, tinh tế, toàn thân viết đầy chữ “Tôi rất đắt giá”.
Mẹ tôi cũng đến, thấy Lục Hoài Chu liền cười tít mắt:
“Được đấy, biết chọn người, vừa đẹp trai lại kéo được con gái mẹ tiến bộ, mẹ còn lo con bị mấy thằng tóc vàng dụ nữa cơ, thằng này được!”
“Tiểu Lục, có thời gian tan học đến nhà dì ăn cơm nhé.”
Lục Hoài Chu mỉm cười gật đầu, nhưng bị mẹ cậu ta cắt ngang:
“Tiểu Chu từ nhỏ đã chỉ biết vùi đầu học, chưa từng tiếp xúc con gái, cũng chưa gặp được cô gái ưu tú nào.
“Đến tuổi dậy thì thì tò mò về khác giới là chuyện bình thường.
“Nhưng dần dần nó sẽ hiểu cái gì là tốt, cái gì là xấu, cái gì mới là phù hợp với mình.
Tôi đến giờ vẫn nhớ ánh mắt của mẹ cậu ta.
Cao ngạo, khinh thường, chẳng buồn che giấu sự chán ghét.
Mẹ tôi lập tức nổi đoá:
“Ý bà là gì? Bảo con tôi không xứng? Bà nghĩ có tí tiền là ghê gớm lắm à?”
“Tôi nói cho bà biết, con gái tôi vừa thông minh vừa xinh đẹp, ai mà lấy phải bà làm mẹ chồng thì đúng là xui tám kiếp!”
Bà ta cười nhạt:
“Đúng là không có giáo dục.
”
Tôi kéo tay mẹ lại, nhìn sang bà ta:
“Chị à, chị nghĩ nhiều rồi.”
“Tôi với con trai chị không yêu đương gì hết, chỉ là chơi chơi thôi.”
“Vừa hay, tôi cũng chơi đủ rồi.”
Hôm đó, Lục Hoài Chu đuổi theo đến tận dưới chung cư nhà tôi, sốt ruột giải thích:
“An Hạ, cậu đừng để bụng lời mẹ tôi nói.
“Tôi đã đủ tuổi rồi, cũng sẽ chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình.
“Tôi sẽ không để ai can thiệp vào chuyện của chúng ta… đừng chia tay, được không?”
Tôi chỉ cười, đáp lại một tiếng “ừ” hờ hững.
Hôm đó, cậu ta gọi cho tôi rất nhiều cuộc.
Tôi không bắt máy cuộc nào.
5
Ngày hôm sau là sinh nhật tôi, cũng là ngày giỗ của bố tôi.
Hôm đó, bố nói sẽ mua bánh sinh nhật về cho tôi.
Nhưng lại bị cuốn vào máy móc trong xưởng.
Năm đó, nhà máy không chịu bồi thường.
Mẹ tôi dắt đứa trẻ mười tuổi là tôi đi khắp nơi gây rối đòi công bằng.
Nhiều năm qua, bà một mình dắt tôi sống bấp bênh nay đây mai đó.
Gặp ai
nạt, thì đánh trả, chửi trả.
Sau khi đốt giấy cho bố xong, tôi thuê một phòng trong khách sạn gần trường.
Gọi điện cho Lục Hoài Chu.
Cậu ấy vội vã chạy đến, trán đẫm mồ hôi.
“Lục Hoài Chu, ngủ với tôi.”
Cậu ấy sững người:
“An Hạ, tôi… chúng ta…”
Tôi nhìn cậu ấy:
“Hoặc là ở lại, hoặc là cút đi.”
Cậu ấy không rời đi.
Cậu cúi xuống hôn tôi, nhẹ nhàng mà vụng về, như đang dỗ dành.
Hôm đó, trong căn phòng khách sạn mờ tối ấy, chúng tôi quấn quýt đến tận chiều tà.
Cậu ôm tôi thật chặt, thì thầm:
“An Hạ, chúng mình mãi mãi đừng rời xa nhau được không?”
“Tôi thi vào Đại học Chính pháp ở Kinh Thành, cậu thi vào Sư phạm, hai trường gần nhau. Tương lai… chúng ta sẽ ở bên nhau, được không?”
Tôi không trả lời, chỉ nói:
“Lục Hoài Chu, cậu xé rách váy tôi rồi.”
Cậu vội mặc đồ, chạy ra ngoài.
Khi quay lại, trên tay là một chiếc váy xanh bạc hà.
Tôi chạm tay vào vạt váy:
“Hồi nhỏ, có một người đàn ông hay đến nhà tôi chơi bài, lúc tôi mặc váy, ông ta hay lén luồn tay theo mép váy sờ chân tôi.
“Từ đó tôi toàn mặc quần, thấy váy không an toàn.”
“Xin lỗi, để tôi đi mua quần cho cậu.”
“Không cần đâu.”
Sinh nhật mười tám tuổi, tôi có được người con trai mình thích.
Tôi rất thích món quà sinh nhật này.
Tôi mặc chiếc váy ấy vào người.
“Đẹp không?” Tôi hỏi.
Cậu ấy ôm tôi từ phía sau:
“Đẹp. An Hạ, cậu lúc nào cũng rất đẹp.”
Những ngày sau đó.
Cậu ấy vẫn giúp tôi học.
Chúng tôi vẫn hôn nhau, ôm nhau, quấn quýt lấy nhau.
Ngày xem điểm thi, cậu ấy căng thẳng vô cùng.
“An Hạ, cậu vượt qua điểm chuẩn rồi!”
Cậu ấy giữ phong độ tốt, đủ điểm vào trường 985.
Khi đăng ký nguyện vọng, cậu nghiêm túc khoanh tròn mấy thành phố mà cả hai đều có thể học.
“ổn rồi đó, An Hạ, chúng ta có thể học cùng một thành phố.”
Ngày giấy báo trúng tuyển về đến, cậu ấy phấn khích chạy đến dưới nhà tôi:
“An Hạ, tôi đỗ Học viện Cảnh sát rồi!”
“Trước kia, tôi không biết tương lai sẽ làm gì.”
“Gia đình bảo học ngành chính pháp sẽ có tiền đồ tốt hơn, tôi cứ nghe theo.”
“Bố tôi công tác thường xuyên thuyên chuyển, nên tôi cũng phải chuyển trường liên tục.”
“Tôi chẳng có mấy người bạn, cũng không biết giao tiếp với người khác.”
“Mẹ tôi bận kiếm tiền, bận xã giao.”
“Thật ra tôi..”
“Tôi rất ngưỡng mộ cậu. Sống tự do, ngông cuồng, rực rỡ.”
“Tôi cũng từng lén hút thuốc, lén ăn đồ vặt, cũng từng.”
“Muốn hôn cậu.”
“Hôm đó, cậu kể cậu không dám mặc váy từ bé.”
“Lúc đó tôi nghĩ
“An Hạ, tôi muốn làm cảnh sát.”
“Tôi sẽ bảo vệ cậu. Sau này, cậu muốn làm gì cũng được, không cần sợ kẻ xấu, cũng không phải lo bị bắt nạt.”
Gió hè thổi bay vài sợi tóc lòa xòa trên trán cậu.
Đôi mắt cậu ánh lên như có sao trời trong đó.
Tôi lặng lẽ nghe cậu tỏ tình, nghe cậu vẽ nên tương lai.
“Lục Hoài Chu, tôi đã đổi nguyện vọng rồi.”
Cậu sững người:
“Tại sao?”
Tôi cười, ra vẻ không quan tâm:
“Tôi chơi đủ rồi, cậu không nghĩ là tôi thật sự thích cậu đấy chứ?”
“Tôi từng quen nhiều người rồi, cậu cũng chỉ là một trong số đó thôi, chẳng có gì đặc biệt.”
Cậu ấy nhìn tôi chằm chằm, giọng run lên:
“Vậy ra… cậu đã lên kế hoạch từ đầu, chưa từng nghĩ sẽ đi cùng tôi, đúng không?”
Tôi cười khẩy:
“Đúng thế. Ai thèm học cùng thành phố với cậu chứ?”
“Đừng tự cho mình là trung tâm.”
Tôi quay lưng bước đi.
Nắng hè rực rỡ, nóng rát đến cay mắt.